—
Tiến độ: 90% đổ
—
Sau cơn sốt, William khỏe lại nhanh bất ngờ. Cậu quay về công ty với năng lượng còn dư hơn trước, cười toe toét khắp nơi, lại còn đùa giỡn với các chị đồng nghiệp như cũ.
Est thì… không biết mình bị gì.
Chỉ biết mỗi lần đi ngang, thấy William cười đùa với người khác, nói chuyện bằng giọng tươi rói với một chị phòng nhân sự, Est thấy khó chịu. Trong bụng dâng lên một cảm giác… lạ, rất lạ.
Gọi là ghen á hả?
Không, không thể, làm gì có chuyện đó. Chỉ là… thấy ngứa mắt thôi. Ờ, đúng rồi, ngứa mắt thôi.
—
Và cái \”ngứa mắt\” đó lên tới đỉnh điểm khi William cúi xuống, lấy đồ trên sàn giùm chị kia, và chị ấy đặt tay lên vai cậu… cảm ơn.
Est đi ngang, đứng khựng lại.
William ngẩng đầu lên, thấy anh, cười với anh như thường lệ.
\”Anh Est nè! Em hết sốt là nhờ được ăn cháo của anh ó~.\”
Est không nói gì, chỉ nhìn cậu một cái rồi lạnh lùng quay đi.
William nhíu mày , cậu… thấy buồn. Như bị ai đạp nhẹ vô ngực.
—
Chiều hôm đó, cậu lên sân thượng – nơi hai người từng ăn trưa – ngồi một mình, gặm bánh mì nguội.
Không ai hay, Est cũng lên , đứng từ xa nhìn cậu rồi tiến lại.
William quay lại, mỉm cười:
\”Anh lên hóng gió à? Em cũng vậy , gió chiều nay mát quá…\”
Est ngắt lời, giọng trầm thấp: \”Hôm nay cậu vui nhỉ.\”
\”Hửm?\”
\”Vì nói chuyện với người khác vui vẻ hơn là chọc tôi?\”
William đơ luôn ,một nhịp tim chệch khỏi quỹ đạo.
\”Anh… đang ghen à?\”
Im lặng….
Gió chiều nổi lên ,không mạnh, nhưng đủ làm tà áo Est khẽ bay..
\”Anh Est… nếu anh ghen, em vui lắm đó.\”
Est siết tay.
William nhích tới, mắt lấp lánh:
\”Nhưng em sẽ vui hơn nếu anh hôn em.\”
Est bật cười khẽ , cái cười nửa giễu nửa đầu hàng.
\”Cậu đúng là phiền thật.\”
Rồi anh bước tới, nắm lấy cổ áo William, kéo sát lại. Không nói thêm một lời.
Hôn.
Không nhẹ , không lướt qua. Mà là một cái hôn dứt khoát, mạnh mẽ, đầy chiếm hữu.
William trợn tròn mắt giây đầu tiên… rồi mỉm cười giữa nụ hôn đó, nhắm mắt lại và siết nhẹ tay áo anh.
—
Est buông ra sau vài giây , nhìn William. Hơi thở còn chưa đều.
\”Lần sau… đừng cười như vậy với người khác nữa.\”