[Wenrene] – [Abo] – Ba Lần Gả Cho – Chương 94: Lâm bồn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 55 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Wenrene] – [Abo] – Ba Lần Gả Cho - Chương 94: Lâm bồn

Cuối tháng mười, Bùi Châu Hiền chuyển dạ lâm bồn, khí trời dạo này trở lạnh nhẹ, vì cũng đã sắp gần tiết sương giáng nên thế.

Thời gian gần đây, Tôn Thừa Hoan ít thị tẩm phi tần đi trông thấy, dốc lòng bồi mẹ con Nhạc Thục viện, dù sao cũng sắp đến gần kì lâm bồn, tâm tình thai phụ sẽ nảy sinh phức tạp lẫn sợ hãi lớn. Đây là Nữ quan nói với Tôn Thừa Hoan, cho nên, nàng quyết định dành hết thời gian bồi Bùi Châu Hiền.

Có thể thấy, kì vọng nàng đặt ở đứa nhỏ trong bụng Bùi Châu Hiền rất lớn. Tuy nhiên, nàng cũng không có đối xử bất công, nàng vẫn đều đặn đến thăm Tích Vũ cung để xem Nhị công chúa. Bé con khí sắc rất tốt, cũng rất viên hoạt linh động, trong mắt như có nước, cười khúc khích với nàng. Dáng dấp tuy non nớt nhưng có thể nhìn ra đường nét giống Tôn Thừa Hoan, bất quá thiên về âm nhu hơn. Lớn lên, không sai sẽ là một tiểu mỹ nhân nhu mì.

Có lần Tôn Thừa Hoan cao hứng ôm Nhị công chúa đến Nhạc Hinh cung cho Bùi Châu Hiền xem. Vì Nhị công chúa lúc đó đã mấy tháng, căn bản không quá lo về chuyện ra gió. Bất quá, Đoàn tần lại như bị ai giẫm phải đuôi, khóc lóc ồn ào một phen.

Tôn Thừa Hoan thật sinh khí, bình thường Đoàn tần bỏ bê Nhị công chúa cho nhũ nương, lo tìm phương pháp dưỡng nhan sau sinh. Nàng vừa nói ôm đi lại vờ vịt làm thế, làm như sợ rằng Nhạc Thục viện tâm tư cũng nhỏ nhen giống nàng ta, không lẽ sẽ làm hại đứa nhỏ này. Huống hồ, còn có nàng ở đó, nàng sẽ không trông coi được Nhị công chúa hay sao

Gần sinh, tâm tình Bùi Châu Hiền không tốt, rất bức thiết muốn ôm thứ gì đó nho nhỏ trong lòng, Tôn Thừa Hoan liền nghĩ đến Nhị công chúa. Thế nên, dưới khóc nháo của Đoàn tần, Tôn Thừa Hoan vẫn ôm Nhị công chúa đi một chuyến.

Bùi Châu Hiền vừa trông thấy Nhị công chúa, mặt mày đều rạng rỡ hẳn ra. Cẩn dực nhận lấy đứa nhỏ vào lòng, yêu thích không rời tay được, bỏ quên cả Tôn Thừa Hoan. Tôn Thừa Hoan tuy có chút không thoải mái bị bỏ rơi, nhưng không sao cả, thấy Bùi Châu Hiền lẫn Nhị công chúa hài hòa một chỗ, nội tâm nàng thật vui vẻ.

Nhị công chúa không sợ lạ, dọc đường không hề khóc nháo. Bé con có vẻ cũng rất thích Nhạc Thục viện, nằm trong lòng hồi lâu mà cứ tưởng nương mình, đòi hấp sữa. Thấy Nhị công chúa nỗi lực lôi kéo vạt áo mình, Bùi Châu Hiền tâm đều mềm hóa, dịu dàng hôn bé con một cái, bé con liền cười lên khanh khách.

Bùi Châu Hiền cảm thấy tấm lòng làm mẹ đều được thỏa mãn, thấy bé con trong lòng có mấy phần dáng dấp giống Tôn Thừa Hoan, nàng liền vô cùng yêu thích, không chút ghét bỏ. Chơi cùng Nhị công chúa cả buổi, Bùi Châu Hiền còn đem một đôi hài nhỏ mình dày công may vá tặng cho Nhị công chúa, lưu luyến mà nhìn Tôn Thừa Hoan bế bé con đi.

Tôn Thừa Hoan thấy Bùi Châu Hiền vừa hiểu chuyện, vừa rộng lượng như thế, lòng đầy cảm động. Nàng ấy hiểu cho khổ tâm của nàng, không hề ghen tuông chấp nhất, trái lại còn yêu thương con cái nàng, có một thê tử như vậy, nàng còn đòi gì hơn đây?

Bất quá, nghĩ đến Đoàn tần lấy lòng tiểu nhân đo quân tử dạ, suy bụng ta ra bụng người kia, Tôn Thừa Hoan nảy sinh chán ghét. Để đến khi tròn tuổi, Nhị công chúa cứng cáp không cần mùi nương ở bên nữa, Tôn Thừa Hoan thiết nghĩ sẽ đem Nhị công chúa đi nơi khác nuôi dưỡng. Nàng sẽ không giao con cái mình cho một người phẩm hạnh thế nuôi dưỡng, thế là hại con mình. Kì thực, một đứa nhỏ muốn lớn lên nghiêm chính, phụ thuộc rất lớn vào giáo dưỡng, Tôn Thừa Hoan vẫn luôn biết điều này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.