[Wenrene] – [Abo] – Ba Lần Gả Cho – Chương 91: Thật giả khó lường – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 24 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Wenrene] – [Abo] – Ba Lần Gả Cho - Chương 91: Thật giả khó lường

Ý phi tra ra Oanh Nhi hạ độc mình, nhưng lại không biết được rằng, chính Thanh Sương là người chuyển những vị thuốc đó cho Oanh Nhi. Thật ra, Oanh Nhi là một cung tỳ beta chăm sóc hoa cỏ trong Bộ Xuân cung. Một ngày, nàng ta vô tình giẫm lên gốc hoa mẫu đơn yêu thích của Ý phi, bị phạt phải chuyển hết đất quanh gốc mẫu đơn đó ra, đến Noãn Uyển lấy đất tươi xốp hơn về trồng, để giữ mẫu đơn không chết.

Việc nặng nhọc này, Oanh Nhi làm mất cả hai canh giờ. Đến khi về, nàng ta trốn trong phòng nửa ngày không thấy tăm hơi. Thanh Sương cố tình thăm dò mới biết, hôm đó là ngày đến quỳ thủy của nàng ta, làm nhiều như vậy, nàng ta bị rong kinh.

Bất quá, sau chuyện đó, Thanh Sương nhìn ra Oanh Nhi thi thoảng có thù hằn nhìn Ý phi, chắc chắn có ẩn tình. Thanh Sương âm thầm điều tra, ra là Oanh Nhi này có tư tình với một tử tước thị vệ, lâu ngày dài tháng bồi dưỡng, quan hệ lén lút trong tối được mấy năm. Còn ngày rong kinh ấy e rằng là đẻ non của nàng ta. Thế nên nàng ta mới oán hận Ý phi như thế. Beta vốn rất khó có con, khi có tử tước dẫn đạo, cũng phải mất rất lâu mới có thể có mang, một lần hỏng e rằng sau này khó có lại.

Cho nên, Oanh Nhi bị Thanh Sương thao túm, sai sử mà làm việc. Kể cả khi chuyện bị lộ, Oanh Nhi cũng không có khai ra Thanh Sương, vì nàng ta sợ Thanh Sương sẽ nói ra tên nhân tình nàng ta, lúc đó thị vệ dính líu kia đường quan khó sống. Có thể nói, Oanh Nhi vì tình mà chết.

Còn về phần Thanh Sương vì sao ám hại Ý phi, chắc cũng rất bất ngờ. Đại cung nữ hay Đại thị nhân theo mỗi phi tần vào cung, đều là từ nhà mẹ đẻ. Không kể cảm tình nhiều năm bồi dưỡng, chỉ bằng gia quyến người hầu kia đều bị nhà mẹ đẻ phi tần nắm, đây đã là uy hiếp cực lớn, buộc người hầu thiếp thân phải trung thành.

Tuy nhiên, nhà mẹ đẻ mà Ý phi nắm của Thanh Sương lại không phải ruột thịt. Thanh Sương trước kia ở vùng Doan châu, năm nàng ta bảy tuổi, quê nhà có nạn lở đất cùng lũ lụt, mất đất mất nhà nên phải lưu vong.

Cuối cùng, nàng ta thất lạc gia quyến khi gần đến kinh thành. Một hộ nông gia nhặt nàng về nuôi, thấy nàng là quân quý liền nuôi tròn một năm thì đem đi bán vào Bùi phủ. Quân quý bán vào Bùi phủ tốt xấu hợp lý hơn thanh lâu, vì từ lâu quan phủ có lệnh cấm không được bán quân quý làm diêu thư nhi*. Cho nên, Thanh Sương từ đó ra đời, vốn dĩ trước kia nàng ta cũng không gọi là “Thanh Sương”.

*Diêu thư nhi: điếm, người bán thân vân vân.

Còn về máu mủ ruột thịt thật của Thanh Sương, lại đang nằm trong tay Tiền Tuyển thị. Chuyện này, cả Thanh Sương cũng không biết, cho đến khi nhận được ám thư của Tiền Tuyển thị. Trong đó là khóa trường an của nàng ta lúc nhỏ, nàng ta đương nhiên nhớ kĩ. Từ đó, không thể không theo lời Tiền Tuyển thị.

Thật ra, Thanh Sương từ đầu đã có ý bỏ mặc chuyện này, nhà ruột thịt gì đó, làm sao đem lại nhiều lợi ích bằng vị trí Đại cung nữ Ý phi. Bất quá, Tiền Tuyển thị làm quá lên, còn nói rằng, không theo liền cáo những chuyện Thanh Sương lạm quyền xén bạc cung nhân hạ đẳng lên Nội Vụ phủ, lúc đó đừng mong giữ chức tiếp. Phỏng chừng, để thể hiện tác phong quản cung nghiêm, Ý phi còn đẩy nàng ta ra để trị tội, hòng lấy lòng bệ hạ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.