[Wenrene] – [Abo] – Ba Lần Gả Cho – Chương 62: Đòi hỏi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 1 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Wenrene] – [Abo] – Ba Lần Gả Cho - Chương 62: Đòi hỏi

An Tự Đông thật muốn nói với đám tiểu thái giám hằng ngày nhìn vị trí của ông mà nhỏ nước miếng. \”Các ngươi nghĩ đứng đây rất dễ hay sao, ha ha. Mơ thật đẹp đi, cục cưng bảo bảo à, không lẽ ngươi chưa nghe câu gần vua như gần cọp sao?\”

Câu này có thể áp dụng ngay bây giờ, thấy Tôn Thừa Hoan sắp có dấu hiểu bão nổi, mắt phượng lạnh lùng. An Tự Đông cắn răng cuối thấp đầu, thầm tự an ủi bản thân. Tôn Thừa Hoan lại thâm trầm hỏi: \”Loại nước lau người nào có thể thanh tẩy da thịt tốt?\”

An Tự Đông không biết vì sao Tôn Thừa Hoan hỏi vậy, nhưng thành thật đáp: \”Hồi bệ hạ, có thể là tinh dầu tuyết tùng mà Thượng Công cục mới dâng lên không ạ. Nô tài nghe thái giám mang đến nói rằng có thể làm giảm triệu chứng đau đầu, bớt đau nhứt còn có thể ngăn mụn. Bệ hạ muốn dùng sao?\”

Thực lòng An Tự Đông nghĩ, Tôn Thừa Hoan dáng dấp rất đẹp mắt rồi, cần gì phải vất vả dùng mấy loại dưỡng nhan dược vật như thế. Tuy nhiên đám ngươi kia rảnh rỗi cứ làm, rồi dâng lên lấy lòng. Tôn Thừa Hoan thì cứ vứt qua một góc, khi nhớ đến lại tùy tiện cầm một cái nào đó ra dỗ phi tần. An Tự Đông cảm thấy, tâm ý gì đó của đám người kia, thật là ăn no rửng mỡ.

Tôn Thừa Hoan lạnh nhạt liếc An Tự Đông một cái, nói: \”Đem đến Thiền cung đi.\”

Thì ra Tôn Thừa Hoan không muốn hoa giải ngữ tránh thai. Điểm này, An Tự Đông sâu sắc ghi nhớ. Vội vã làm theo chỉ thị của Tôn Thừa Hoan ngay.

Tôn Thừa Hoan có thể phí nhiều tâm tư như thế, đây là lần đầu tiên An Tự Đông thấy, không thể không nói hoa giải ngữ rất làm Tôn Thừa Hoan trọng lưu tâm. Không biết, vị Thiền cung kia có biết hay không nữa. À mà thôi, đây vốn không phải việc ông có thể quản.

Lại nói, lúc Kim Khuyên cầm đồ Bùi Châu Hiền cần đem về, nàng hơi giật mình, nhìn Kim Khuyên hồi lâu. Không hổ là người lăn lộn trong cung nhiều năm, một thứ như vậy vẫn có thể cầm về.

Bùi Châu Hiền mỉm cười nhẹ, nói: \”Vất vả cho ngươi rồi, Kim Khuyên.\”

Kim Khuyên quy củ đáp: \”Nô tỳ không dám, đây vốn là chức trách của nô tỳ.\”

Bùi Châu Hiền nhìn lọ sứ bạch sắc trong tay, hơi men lành lạnh truyền đến da thịt, nàng yên lặng. Trong lòng lại bắt đầu mâu thuẫn. Nhưng chung quy, nàng vẫn không nên có thai thời gian này, tuy mới tiêu kí vài lần, nhưng phòng tránh vẫn hơn. Bùi Châu Hiền không hề mong muốn đứa nhỏ của mình bị gọi là \”dã chủng\”.

Dùng \”thanh thể lộ\” hòa vào nước ấm, tắm rửa qua một lượt, Bùi Châu Hiền liền đi nghỉ, không hiểu sao, chuyện này nàng vốn quyết định làm đúng nội tâm lại không yên được. Còn có chút tự trách.

Nằm hồi lâu, tiếng hỏa lô bằng đồng đốt than lách tách. Trong phòng không đặt nhiều hỏa lô sưởi ấm lắm, miễn cưỡng không lạnh tê buốt, nhưng vẫn không thích hợp rời khỏi chăn. Càng về đông, nhất là đêm tối, trời càng thêm lạnh. Bùi Châu Hiền nằm quấn chăn ngẩn người.

Gần nhất, nàng ngẩn người càng lúc càng nhiều.

Không có việc gì để nghĩ lung tung, Bùi Châu Hiền khép hờ mắt, nàng lẩm bẩm đọc bát nhã tâm kinh để điều hòa cảm xúc. Về phương diện nào đó, kinh văn rất khiến con người tĩnh tâm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.