Tôn Thừa Hoan đi rồi, Bùi Châu Hiền vẫn còn nằm ngẩn người rất lâu. Một câu \”con dâu tốt\” của Tôn Thừa Hoan làm Bùi Châu Hiền triệt để thanh tỉnh, nàng có chút buồn bực trong lòng, phần buồn bực này không biết diễn tả làm sao.
Kể ra, cũng không tính nàng và Tôn Thừa Hoan có vi phạm luân thường. Đại hoàng tử đâu phải con ruột thịt của Tôn Thừa Hoan, điểm này có lẽ Tôn Thừa Hoan cũng biết. Còn nữa, nàng và một tiểu hoàng tước như thế làm sao nảy sinh quan hệ kia, thế thì đâu tính là phu thê. Nhưng nếu là thế nhân nhìn vào, nàng vẫn là góa phụ của Đại hoàng tử, Tôn Thừa Hoan là mẹ chồng nàng. Quan hệ này… thật sự là không nên, đúng hơn là trái với luân thường.
Bùi Châu Hiền ngồi dậy, nhưng lại không vững được mà ngã lại xuống giường. Nàng chạm vào một phần gối đầu còn trống. Đêm qua, nàng hợp hoan cùng mẹ chồng mình, mây mưa một trận lớn như thế… làm sao có thể phủ nhận quan hệ vụng trộm này đây. Huống hồ, chuyện phát sinh đâu phải chỉ một lần, hai lần, ba lần, tất nhiên sẽ còn nữa.
Bùi Châu Hiền nghĩ đến chuyện gì đó, chậm gọi một tiếng: \”Kim Khuyên?\”
Quả nhiên Kim Khuyên đã dậy sớm hầu ở bên ngoài, ứng thanh: \”Hồi chủ tử, có nô tỳ.\”
Bùi Châu Hiền gọi Kim Khuyên vào giúp mình thu thập đệm chăn cùng rửa mặt xúc miệng. Trong nước súc miệng có vị bạch chỉ kháng khuẩn, phỏng chừng là nước thuốc pha ra. Tầm một khắc, Bùi Châu Hiền đơn giản thanh tẩy xong, nàng vận y phục bình đạm ngồi trên trường kỉ, ngưng trọng nhìn Kim Khuyên.
Kim Khuyên chợt nảy sinh cảm giác không đúng, nàng nhỏ nhẹ hỏi: \”Chủ tử, ngài có gì phân phó sao ạ?\”
Bùi Châu Hiền cầm tay Kim Khuyên, đột nhiên nói: \”Kim Khuyên, ta có chuyện muốn nhờ ngươi giúp. Trừ ngươi, không ai giúp được ta.\”
Kim Khuyên thấy sắc mặt Bùi Châu Hiền hiếm khi nghiêm trọng như thế. Phỏng chừng chuyện này thật không nhỏ. Nàng quỳ thụp xuống: \”Nô tỳ là hạ nhân của chủ tử, chủ tử cứ việc phân phó, nô tỳ sẽ tẫn lực hoàn thành.\”
Bùi Châu Hiền đỡ Kim Khuyên đứng dậy, nàng nói: \”Đừng như vậy. Thật ra, Kim Khuyên, ta muốn ngươi tìm cho ta một lọ thanh thể lộ.\”
Thanh thể lộ, nước thuốc để kiềm hãm tiêu kí của quân quý sau khi giao hoan, hạn chế đến mức thấp nhất khả năng thụ thai. Ý tứ của Bùi Châu Hiền là gì đã quá rõ.
Hơn ai hết, Bùi Châu Hiền biết mối quan hệ nàng đang dính phải có bao nhiêu nguy hiểm. Vạn nhất bị phát hiện, e rằng sẽ không phải chuyện hay. Lúc đó nước bọt thiên hạ đủ dìm chết nàng rồi, chưa kể đến ố danh cho Tôn Thừa Hoan. Không hiểu sao, nàng lại không muốn nữ nhân bễ nghễ kia vì mình mà dính vào xú danh.
Kim Khuyên sắc mặt ngưng trọng đi. Đúng là nghiêm trọng, nếu là ngoài cung, mua một lọ thanh thể lộ không khó, muốn loại thượng phẩm thì chịu khó bỏ bạc nhiều một chút. Nhưng còn trong cung, một lọ thanh thể lộ miễn bàn dính phải bao nhiêu thị phi. Vạn nhất người ta đào theo manh mối thì coi như xong.
Bùi Châu Hiền thấy sắc mặt Kim Khuyên như thế cũng biết chuyện này nghiêm trọng. Nàng trấn định giữ vẻ mặt như thường ngày, thật ra trong lòng đã có khẩn trương.