[Wenrene] – [Abo] – Ba Lần Gả Cho – Chương 49: Đấu tranh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 3 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Wenrene] – [Abo] – Ba Lần Gả Cho - Chương 49: Đấu tranh

Tôn Thừa Hoan làm gì phải vất vả đến tận Thiền cung hẻo lánh này. Bùi Châu Hiền không nghĩ mình có phúc phận được Tôn Thừa Hoan quan tâm đến vậy. Trong lòng nàng chỉ có khiếp sợ. Nàng mím mím môi, rồi nở nụ cười nhàn nhạt trong bóng tối.

Hết thảy tùy duyên đi. Nếu nàng đã có gan giết người, nàng cũng phải chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay. Sớm hay muộn, chuyện này cũng sẽ phải phanh phui mà thôi, phụ thuộc chỉ là vấn đề thời gian. Bùi Châu Hiền lại không ngờ nó đến nhanh như thế.
Bùi Châu Hiền không hoảng sợ, không cuống quýt chột dạ. Nàng chỉ nói với Kim Khuyên: \”Đốt thêm đèn tiếp giá giúp ta.\”

Kim Khuyên lĩnh lệnh. Trong lòng nàng bội phục trấn định của Bùi Châu Hiền.

Nếu thất tình lục dục đều hiện lên trên mặt, ai cũng thấy, thế thì mọi suy tính đều bị vạch trần. Thâm trầm đôi khi lại rất tốt, chí ít không ai biết trong lòng mình đang nghĩ gì. Trái lại, có thể bình đạm như không, đó là năng lực không phải ai cũng làm được.

Bùi Châu Hiền đến trắc điện, bên trong không có hùng hổ khởi binh vấn tội như nàng nghĩ, cũng không đông đúc người đến xem trò vui. Trái lại chỉ có Tôn Thừa Hoan ngồi trường kỉ chủ vị, còn bên cạnh là An tổng quản đứng hầu. Trắc điện đã thắp hai ngọn đèn, hắt lên hoàng bào một mảnh uy nghi, vừa nhìn thoáng thấy ánh vàng kia, nàng liền quỳ xuống.

\”Nô tỳ thỉnh an bệ hạ, bệ hạ vạn tuế!\” Thanh mềm nhẹ như gió đùa hoa vang rất khẽ.

Vì Bùi Châu Hiền đã bị tước vị, nàng không còn là Thứ phi nữa. Trong cung này, bây giờ nàng đang vô danh vô phận, không khác nào một cung tỳ, vậy nên tự xưng nô tỳ là hợp lý.

Tôn Thừa Hoan thần sắc lạnh nhạt, vì trong trắc điện có chút hôn ám, vậy nên không nhìn rõ được trong mắt là xúc cảm gì đạm thanh: \”Miễn lễ.\”

Bùi Châu Hiền chậm rãi đứng dậy, mặt mày đều treo bình thản chi sắc. Vì nàng điềm đạm thong dong như thế, khóe môi Tôn Thừa Hoan mới nhẹ cong lên. Con thỏ nhỏ cuối cùng cũng có chút trưởng thành rồi.

Không ai nói gì, trong trắc điện u ám mà tĩnh lặng, không khí có chút ngưng đọng. Cuối cùng Tôn Thừa Hoan nhàn nhạt hỏi: \”Có biết vì sao trẫm đến đây hôm nay?\”

Bùi Châu Hiền yên lặng hồi lâu, nàng gom hết dũng khí, ngước mắt nhìn Tôn Thừa Hoan, nhưng cũng không nhìn rõ long nhan được vì trong phòng hôn ám. Nàng nói: \”Nô tỳ có thể đoán ra được một chút.\”

Lúc này An Tự Đông cũng không giống thường ngày quát lớn làm càn vì dám phỏng đoán thánh ý. Chỉ đứng một bên cười tủm tỉm.

Tôn Thừa Hoan nhướn nhẹ mày phượng anh khí, hỏi lại: \”Ồ, vậy nàng nói xem?\”

Bùi Châu Hiền chậm rãi quỳ xuống, hơi lạnh từ đầu gối bốc lên tận đầu nàng, giúp nàng thanh tỉnh. Nàng khấu đầu một cái: \”Nô tỳ có tội.\”

Tôn Thừa Hoan càng thêm nghiền ngẫm. Thực ra, chiều tà nàng dùng vãn thiện xong, không có hứng vào hậu cung ban sủng, cũng không việc gì làm. Nàng lại chợt nhớ đến dáng vẻ Bùi Châu Hiền nằm dưới thân mình, yêu kiều như một con thỏ nhỏ. Tâm tình tốt, nàng lại muốn tìm con thỏ nhỏ trêu chọc một chút, thấy dáng vẻ rụt rè sợ hãi kia cũng rất có phong tình. Không nghĩ lâu ngày không gặp, con thỏ nhỏ đã trưởng thành không ít, vậy lại càng tốt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.