Kim Khuyên biết Bùi Châu Hiền không hề chê kham khổ, vậy nên rất an tâm. Vì Bùi Châu Hiền như vậy, nàng mới cúc cung theo hầu chứ. Trong cung không chịu được thiệt thòi sao có được vinh quang. Huống hồ, nhìn Thiền cung được quét tước gọn gàng, còn có cả một hũ gạo trong trù phòng, Kim Khuyên liền biết người kia đã có sắp xếp. Chắn chắn Bùi Châu Hiền sẽ không phải thụ khổ quá lâu.
Vì trong Thiền cung không có gia vị gì, không có mỡ chiên xào cũng không có hương thảo tăng vị ngọt. Nhưng có một lọ thìa là và hộp nhỏ thảo quả nghiền mịn, trông còn rất mới, chắc vừa được để lại. Kim Khuyên nhìn thấy liền biết có người cố tình làm thế, nhưng nàng không nói với Bùi Châu Hiền. Bởi vì, chắc người kia cũng không hề muốn nàng lắm lời.
Bùi Châu Hiền cùng Kim Khuyên ngồi xuống bàn ăn. Bùi Châu Hiền nhất quyết không cho Kim Khuyên đứng hầu, Kim Khuyên đành vâng lệnh hơn cung kính. Linh Ngân đi ngang trong thấy liền giận dữ nói một câu: \”Thật không biết nhục nhã, còn có thể ở đây ăn những loại hạ đẳng như vậy!\” Nói xong nàng ta bỏ đi.
Bùi Châu Hiền cùng Kim Khuyên đều xem như không nghe thấy, tiếp tục dùng canh cải với cơm trắng. Tất nhiên các nàng đã gọi Linh Ngân dùng cùng, nhưng cũng sớm biết thái độ nàng ta sẽ như thế, cả hai không chấp nhất nhỏ nhặt.
Đêm đó, Bùi Châu Hiền sau khi ở phật đường tụng xong bài sám hối, nàng quay về phòng. Lúc về nhìn cuối hành lang u ám, nàng thoáng thấy có kẻ vừa chạy từ phòng mình ra. Kim Khuyên theo sau nàng cầm trản đèn, nhíu mày đè thấp giọng: \”Chủ tử, là Linh Ngân.\”
Bùi Châu Hiền gật đầu, đáp: \”Ta biết.\” Trong lời nàng còn có chút cười khổ, về phòng mình xem một chút, Bùi Châu Hiền không khó để thấy túi bạc mấy lượng của mình bị trộm mất. Kim Khuyên rất không vui, các nàng hiện tại đang thiếu bạc vô cùng. Chưa kể đến các nàng thụ phạt sẽ không được Nội Vụ phủ phát bạc hằng tháng nữa. Thế mà Linh Ngân còn trộm mất số bạc lẻ cuối cùng, nàng ta quá ích kỷ rồi.
\”Không sao, đừng nghĩ nhiều. Coi như ân tình của ta và nàng ta đều đã hết. Sau này không ai nợ ai nữa, cứ để nàng ta làm điều nàng ta muốn, như vậy sẽ không oán ta.\” Bùi Châu Hiền nói.
Kim Khuyên lặng nhìn Bùi Châu Hiền, có lẽ nàng ấy đã đoán ra Linh Ngân muốn làm gì, nhưng lại không cản. Thế là đang muốn tốt cho Linh Ngân, hay muốn hại nàng ta. Biết rõ rằng Linh Ngân làm vậy chỉ có con đường chết, thế nhưng Bùi Châu Hiền cũng không cản. Nội tâm Kim Khuyên chợt dâng lên cỗ sợ hãi. Một ác nhân không đáng sợ, khi một người mất đi lương thiện trở thành ác nhân mới thật đáng sợ.
\”Trễ rồi, ngươi về nghỉ đi.\” Bùi Châu Hiền nói.
Kim Khuyên vâng lệnh thối lui.
Bùi Châu Hiền nằm trên giường. Ở đây không có đãi ngộ như Trung cung, giường chỉ lót một lớp vải thô, vậy nên nằm rất cứng, còn có chỗ cộm. Bùi Châu Hiền ngồi dậy, lục tìm mấy chỗ cộm trong bóng tối, mò mẫn tìm được vài lượng bạc nàng đã giấu trước. Tự cười nhạo mình một cái, không nghĩ có lúc nàng cũng sẽ dùng kiểu tâm kế này.
Linh Ngân lấy bạc của nàng nhưng chỉ là một nửa. Nửa kia nàng đã giấu đi dưới giường. Buổi chiều Linh Ngân tìm cớ vào phòng nàng ngó nghiêng, nàng đã đoán được rồi. Nhưng nếu nàng ta đã nhất quyết tìm chết như thế, nàng không thể làm gì hơn. Thật ra Linh Ngân có rất nhiều cơ hội quay đầu. Tỷ như ngoan ngoãn ở đây, tỷ như không nảy sinh dã tâm kia, hay đơn giản không trộm bạc của nàng. Chắn nàng ta còn nhiều lựa chọn khác.