\”Mưa rồi, ả ta còn chưa chết. Hừ! Mệt tay lão tử!\”
\”Đánh mạnh thêm chút nữa, ả chết, chúng ta mới được đi nghỉ.\”
Hai tên thái giám vừa nói xong, lại tiếp tục hạ tay đánh đập. Trượng rơi vào lưng Chỉ Ý, làm rách y phục nàng ấy, cũng làm nàng ấy từ cô nương lành lặn đầy sức sống thành máu me đầm đìa. Bùi Châu Hiền muốn đến can ngăn nhưng bất lực. Môi nàng trắng bệch, nước mưa thấm ướt toàn thân chật vật. Nàng yếu ớt van xin: \”Đừng đánh nữa, cầu các ngươi… đừng đánh nữa!\”
Đáp lại, đám thái giám kia còn đánh nặng tay hơn nhiều, chắc chắn là muốn nghỉ sớm vì trời mưa. Tiếng da thịt rách nát \”bịch, bịch\” chói tai đến lạ.
Ngước mắt, thiên không u ám, xám ngắt như tro, mưa nặng nề trút xuống.
Chỉ Ý từ từ biến thành một cỗ thi thể, máu me đầy người, da thịt đều bong tróc không có chỗ nào lành lặn, chết trong cùng cực đau đớn. Bùi Châu Hiền đã tận mắt chứng kiến quá trình ấy, nàng quỳ trong mưa, nước mắt hòa lẫn cùng nước mưa lấm lem.
Rõ ràng, chỉ mới sáng nay, cô nương này còn vui vẻ hứa hẹn thỉnh an về sẽ lĩnh điểm tâm cho nàng. Tất cả vẫn diễn ra bình thản như vậy, và rồi ầm vang thảm họa ập xuống đầu, dửng dưng hành hạ một người vô tội như vậy. Độc ác nhất lòng người rồi. Đám người kia, sao có thể ác độc đến như vậy chứ?
Rõ ràng… chỉ vừa lúc nãy, Chỉ Ý vẫn còn cười thật thà với nàng, gọi tiếng Thứ phi. Đảo mắt, nàng ấy liền biến thành cỗ thi thể máu thịt lẫn lộn. Nàng còn nhớ rõ, ánh mắt tuyệt vọng cầu cứu của cô nương beta thật thà ấy, rõ ràng Chỉ Ý là vô tội. Tất cả đều do nàng, là nàng đã hại Chỉ Ý. Chỉ cần nàng không mang nàng ấy đến thỉnh an, nàng ấy đã không chết trong đau đớn và oan ức như vậy. Nếu nàng không vô dụng, nàng đã cứu được Chỉ Ý rồi…
Máu của Chỉ Ý hòa vào nước mưa, lan dần lan dần, thập phần quỷ dị. Lan đến tận chỗ Bùi Châu Hiền quỳ, thấm ướt đầu gối nàng, nàng chạm tay màu đỏ ấy, đáy mắt phản chiếu lại bi thương như tro tàn.
Chỉ Ý mệnh khổ… a di đà phật…
Đám thái giám dùng trượng gõ gõ đầu Chỉ Ý, xem nàng đã chết chưa. Thấy thực sự đã chết thì lại tóm tóc kéo thi thể nàng ấy đi. Thấy Chỉ Ý bị kéo đi không khác xác một con chó, Bùi Châu Hiền càng thêm đau đớn. Hậu cung này, thật quá đáng sợ.
Nhìn Chỉ Ý máu thịt be bét, quần áo không lành lặn, máu còn đang rỏ dài trên đường. Trong mắt nàng ấy là tuyệt vọng đau đớn. Bùi Châu Hiền vừa sợ hãi vừa đau lòng.
\”Thứ phi yên tâm! Sức khỏe nô tỳ rất tốt!! Sẽ không sao đâu!!\”
Lời Chỉ Ý vọng lại trong đầu Bùi Châu Hiền . Đúng là lão thiên gia biết trêu đùa con người. Tốt sao? Thật sự tốt sao?
Chợt, tiếng huyên náo truyền đến. Bùi Châu Hiền quỳ trên sân lạnh đẫm mưa trông thấy chính điện có người tiến ra. Phi tần mỗi người một vẻ, hoặc sợ hãi cảnh quỷ dị, hoặc xua tay ghét bỏ, hoặc thờ ơ lạnh lùng, hoặc vui sướng khi người khác gặp họa. Hoàn toàn, không tìm thấy thứ gọi là đồng cảm.