[Wenrene] – [Abo] – Ba Lần Gả Cho – Chương 23: Gặp mặt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Wenrene] – [Abo] – Ba Lần Gả Cho - Chương 23: Gặp mặt

Cuối tháng mười, sắp bắt đầu tiết Hàn lộ, khí trời khoan khoái mát mẻ, mang theo hương vị thanh thuần của mùa thu nhưng cũng có chút lạnh nhẹ sắp vào đông.

Xe ngựa dừng lại, Bùi Châu Hiền chậm rời buồng xe ngựa, bên ngoài có nha hoàn hầu đỡ, nâng tay để nàng vịn bước xuống.

\”Biểu tiểu thư, ngài cẩn thận.\” Nha hoàn nhắc nhở nàng.

Bùi Châu Hiền chỉ nhẹ \”ân\” một tiếng. Nha hoàn này gọi là Linh Ngân, là của Nhị thái thái cho nàng làm thiếp thân hầu hạ, hoặc là giám thị nàng. Đối phương dù thái độ cung kính, nhưng trong câu gọi \”biểu tiểu thư\” của nàng ta luôn hàm ẩn một cỗ khinh thường. Bùi Châu Hiền nghe ra được điều đó, nhưng nàng không định nói ra. Dù sao yên lặng cũng là câu trả lời khôn ngoan nhất cho sự phỉ báng. Nàng học được điều này trong kinh văn Phật pháp.

Bùi Châu Hiền nàng vốn là thị thiếp Khả gia, đột nhiên \”bệnh nặng mà bỏ mình\”. Vậy nên, hai tháng trước, \”Bùi Châu Hiền\” trong miệng người Khả gia đã bị phong hàn mà mất, dù rằng được \”ưu ái\” mang ra ngoại thành dưỡng bệnh, cũng vô phương cứu chữa.

Hiện tại, Bùi Châu Hiền ở đây với thân phận Biểu tiểu thư họ xa, chất nữ ở quê nhà của Nhị thái thái. Vô tình phát hiện bát tự phù hợp với Đại hoàng tử mà được tiến cử, \”được\” tham gia tuyển chọn nạp thiếp xung hỉ cho Đại hoàng tử.

Nhìn hoàng tường ngự ngõa* trước mắt, Bùi Châu Hiền cảm thấy phận mình thật đủ lênh đênh. Chưa tròn ba tháng, nàng lại lưu lạc đến giẫm chân vào thâm cung như biển. Năm dài tháng rộng sau này, nàng có thể làm gì đây.

*Hoàng tường ngự ngõa: tường vua ngói chúa.

Lại nói, Khả gia đúng là những kẻ có quyền lực. Chỉ ngắn ngủi hai tháng, Khả gia có thể ngang nhiên biến một người sống sờ sờ thành chết. Mà từ một kẻ không huyết thống phút chốc biến thành có thân thích. Thật là một tay che trời.

Bùi Châu Hiền chưa từng nghĩ mình sẽ vào cung, nàng chỉ cầu an ổn sống qua ngày. Cần thiết thì thành thân, sinh vài hài tử, dưỡng dục chúng thành niên. Tương kính như tân cùng trượng phu đến hết đời.

Nhưng…

Không thể được…

Bùi Châu Hiền tự niệm câu a di đà bát nhã trong lòng. Nàng không thể oán trách, cũng không thể cứu vãn những gì thuộc về dĩ vãng. Sau này, nàng chỉ có thể bước tiếp mà thôi. Dù rằng con đường này nàng không có quyền lựa chọn, nhưng không đồng nghĩa nàng phải trải qua nó với nỗi phấp phỏng hay lo sợ. Người có chữ tĩnh sẽ không thể vì vạn vật biến đổi mà lay động.

Bùi Châu Hiền ngước nhìn ánh dương trong trẻo trên cao, nàng nâng tay che đi lóa mắt. Chợt, tán ô giấy che ra bóng mát cho nàng, Linh Ngân nhẹ giọng nhắc nhở: \”Tiểu thư, nên vào cung thôi.\”

Bùi Châu Hiền chậm nở nụ cười, khóe mắt tĩnh mịch. Tán ô này chỉ nhất thời có bóng mát, chứ không thể che hết cho nàng một kiếp lênh đênh. Đời này của nàng, khó mà thoát khỏi bấp bênh lẩn quẩn… Chỉ mong sao, nàng không phải sống một cách hoang đường phí nghĩa. Lần xuất giá này, cầu mong an thân.

\”Ân, vào cung thôi.\”

Ý phi đã sớm nghe Hậu quân được ân chuẩn tuyển thiếp cho Đại hoàng tử. Nàng khinh thường nghĩ, chỉ là một hoàng tước yểu tướng còn nằm trong nôi, có gì cần làm ra đại lễ như vậy? Cùng lắm chỉ là nạp một Thứ phi nho nhỏ xung hỉ, chẳng đáng được xem là chuyện tốt mà tung hô nữa là. Huống hồ, quân quý trong kinh nghe xong tránh né còn không kịp, không phải sao.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.