Cố Lãng không định nghe theo lời bạn trai nhỏ nói. Hắn phải đến đó để xác nhận Tạ Hoài Du hoàn toàn bình an, chỉ như thế mới có thể khiến hắn yên tâm được đôi phần.
Ở một thế giới không biết cái chết sẽ đến với họ lúc nào, hắn muốn bản thân luôn ở cạnh người hắn yêu.
Tạ Hoài Du nhắn thì nhắn như vậy, nhưng cậu hiểu rõ tính cách của bạn trai mình, hắn chắc chắn sẽ đến mà cậu chỉ có thể tìm cách đảm bảo an toàn cho các đồng đội của mình mà thôi.
Ở không gian này người sau khi làm nhiệm vụ thất bại sẽ phải tồn tại như một phần trong phó bản, tiếp tục chuỗi ngày sinh hoạt bình thường như mọi tín đồ khác, vậy những người chơi đã chết ở không gian bên kia có giống như Jalas không?
Nếu có bọn họ, vậy phó bản này sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Các đồng đội của cậu có thể moi được ít thông tin hữu ích từ đám người chơi cũ đó.
Tạ Hoài Du vừa tính toán đường ra cho bọn họ vừa nhẩm đếm xem thời gian bắt đầu buổi lễ còn mất bao lâu.
Một ý nghĩ bất chợt nảy ra trong đầu cậu, Tạ Hoài Du thử trao đổi trong đầu với hệ thống.
“Này, có thể tặng người chơi khác kĩ năng của mình hay không?”
Hệ thống mất một lúc lâu mới dùng chất giọng lạnh băng trả lời: [Có thể, chỉ cần người chơi tự nguyện, mọi thứ đều có thể tặng.]
“Tốt rồi, ngươi đã có thể cút.”
Tạ Hoài Du không để tâm chó hệ thống có nổi giận hay không. Cậu biết cách giải quyết tình hình ở bên kia cho đồng đội của mình rồi.
Đến đúng 21 giờ tối, cậu xuất hiện đúng giờ ngồi vào chính xác nơi bản thân đã nói với Cố Lãng. Những tín đồ khác cậu cũng xuất hiện đông đủ để thực hiện nghi lễ này.
Jalas là người dẫn đầu thực hiện nó, ông ấy đứng dậy xoay lưng lại với bọn họ thành kính nhìn vào bức tượng thần trên cao. Đám người bên dưới cũng nhìn theo ông ấy, đồng loạt hướng mắt về bức tượng kia.
Đúng lúc này Cố Lãng ở bên kia cũng cùng lúc thực hiện nghi lễ này với cậu. Chỉ 5 phút trước hắn và hai người còn lại xém chút nữa đã bị phát hiện trên đường trốn vào bên trong thần điện.
Lá bùa hắn vẽ chợt mất công hiệu ở giữa đường, may là Cố Lãng phản ứng nhanh kịp thời lấy vật phẩm ẩn thân hiếm hoi tìm được trong con trò chơi này ra, giúp họ tiếp tục an toàn rời đi.
Cố Lãng chạm mặt với một vài người chơi thuộc phe tin thần, những người này khi thấy hắn còn tỏ ra hoảng sợ nhưng chợt nhận ra Cố Lãng cũng đến đây thực hiện lễ rửa tội như bọn họ, hiển nhiên là người cùng một phe.
Kha Bắc Nguyệt thấy hắn thì chậm rãi đi lại nhỏ giọng hỏi: “Tạ Hoài Du đâu rồi?”
“Em ấy ở đâu có liên quan gì đến cô.” Cố Lãng vừa nghe cái tên của nhóc nhà mình phát ra từ miệng của một người khác là lập tức thấy khó chịu, đặc biệt Kha Bắc Nguyệt còn là cái người có khá nhiều lần tiếp xúc với bạn nhỏ của hắn nữa chứ!
Kha Bắc Nguyệt biết No1 là một tên nhỏ mọn nhưng không nghĩ hắn đến việc này cũng để ý, không biết nên nói gì cô chỉ có thể nói: “Tôi chỉ muốn hỏi cậu ấy có ổn không mà thôi.”