Giây phút bóng tối sắp bao phủ lấy họ, cả bọn đồng loạt nhấn vào thông báo rời phó bản, trở về biệt thự nhỏ của họ ở Tân Lập Thành.
Phó bản: Màn đêm vĩnh hằng (Đóng cửa vĩnh viễn)
Người chơi: Tạ Hoài Du, Cố Lãng, Lý Tư Niên, Từ Nguyệt Hi, thành công sống sót.
Nhiệm vụ chính: Hoàn thành.
[Phần thưởng đã được gửi vào balo hệ thống, xin người chơi chú ý nhận]
[Người chơi chuẩn bị truyền tống về Tân Lập Thành]
[Người chơi đã chọn địa điểm trở về thành công]
[…]
Tất cả các thành viên trong đội đều có vẻ mệt mỏi khi trải qua nhiều cảm xúc phức tạp trong phó bản vừa rồi. Bọn họ nói với nhau vài lời an ủi rồi lại về phòng mình nghỉ ngơi, nhanh chóng lấy lại cả sức lực lẫn tinh thần.
Tạ Hoài Du vừa tắm ra Cố Lãng đã nhanh tay đi lấy máy sấy lại sấy tóc cho cậu. Tạ Hoài Du muốn tự mình làm nhưng lại thôi để hắn tự do muốn làm gì thì làm nấy.
“Du Du, em cười lên một cái đi nào, anh nhớ nụ cười của Du Du lắm.” Hắn lại dùng cái giọng điệu ủy khuất bảo với cậu muốn thấy cậu cười, như là cậu đây không cười với hắn lâu lắm rồi vậy.
Tạ Hoài Du lườm hắn một cái rồi mới nói: “Không có chuyện gì vui em cười cái gì đây.”
Cố Lãng cứng họng, hắn cảm thấy em người yêu rất biết cách kết thúc cuộc trò chuyện.
Tạ Hoài Du thấy động tác trên tay hắn thoáng dừng mới phát hiện gương mặt đó. Cậu đột nhiên bật cười ra tiếng khiến ai kia nhanh chóng quên vừa rồi mình bị cậu làm cho cứng họng không nói được lời nào mà cũng vui vẻ mỉm cười.
Nụ cười của hắn quá đỗi ôn nhu, hạnh phúc khiến Tạ Hoài Du nhìn đến ngẩn ngơ, cậu nhỏ giọng hỏi: “Cố Lãng anh sẽ không bỏ rơi em mà đúng không?”
Âm thanh cậu rất nhỏ, tiếng máy sấy lại quá to hoàn toàn che đi giọng nói của cậu.
Cố Lãng không nghe rõ, hắn chỉnh máy sấy nhỏ xuống một chút mới hỏi lại bạn nhỏ: “Du Du nói gì thế? Anh không nghe rõ.”
Tạ Hoài Du ôm lấy eo người trước mặt, Cố Lãng cảm thấy tóc cậu cũng đã khô 8 9 phần mới tắt máy sấy để lại trên chiếc bàn cạnh đầu giường, ôm cậu vào lòng dịu dàng hỏi: “Em lại nghĩ gì rồi bạn nhỏ?”
“Cố Lãng…, em sợ em và anh sẽ giống bọn họ.” Giọng Tạ Hoài Du mang theo chút nghẹn ngào khó nói thành lời, cậu cảm thấy bây giờ mình yếu đuối quá! Chỉ là cậu không thể nào khống chế được cảm xúc của mình, cậu yêu hắn, yêu người này hơn cậu nghĩ rất nhiều. Càng nhận thức rõ tình cảm của mình cậu lại càng sợ.
Lúc trước Tạ Hoài Du không sợ bất cứ thứ gì, vì vốn dĩ không có bất cứ vật hay người nào khiến cậu cảm thấy nuối tiếc cuộc sống, nhưng giờ cậu có rồi, cậu sợ người cậu yêu chết.
Cố Lãng nâng mặt người yêu nhỏ lên để cậu nhìn thẳng vào mắt mình, hắn chậm rãi cúi người trân trọng hôn nhẹ lên mắt cậu, qua vài giây hắn lại dời xuống hôn lên chiếc mũi cao thẳng thon gọn của cậu, hôn lên hai má phiếm hồng của người trong lòng. Hắn dùng hành động nói cho cậu biết hắn trân trọng nâng niu cậu như thế nào, hắn sẽ bảo vệ cậu dù cho phía cuối con đường họ đi chỉ toàn là bão giông.
Tạ Hoài Du cảm nhận trên môi truyền đến xúc cảm vô cùng mềm mại, cậu từ từ nhắm hai mắt lại ngoan ngoan ngồi đó tùy ý để hắn hôn. Cố Lãng nhẹ nhàng, chậm rãi hôn lên hai cánh môi hồng, từ cái chạm nhẹ nhàng cho đến môi lưỡi dây dưa. Bàn tay hắn nhẹ vuốt ve sau gáy cậu, vừa ôn nhu trấn an vừa chặn hết mọi đường chạy trốn của Tạ Hoài Du.