Từ Nguyệt Hi khó khăn đỡ tường đi lại đập tay với anh, nhăn mày nói: “Được thì được rồi, có điều… hai người bên kia là phe nào vậy?”
Lý Tư Niên bắn ánh mắt cảnh giác đến hai người vừa xuất hiện trong phòng.
Cố Lãng nhỏ giọng nói với Tạ Hoài Du: “Như anh nói, anh và em là người yêu của nhau, còn cả đám người trước mặt em đều là đồng đội của chúng ta đấy!”
“Bọn họ… đều mất trí nhớ sao? Tôi nhìn thấy bọn họ đánh nhau.” Sắc mặt Tạ Hoài Du vô cùng khó coi, bởi vì nếu là đồng đội của nhau mà lại hành nhau như này thì sau này phải làm sao đây.
Cố Lãng nghe vậy mới trấn an cậu: “Du Du không cần lo, anh nghĩ anh có thể khiến cô nhóc Từ Nguyệt Hi tin mình.”
Nói rồi hắn cẩn thận mở miệng nói chuyện với cô nhóc: “Bọn tôi là đồng đội của bốn người. Chúng ta bị xóa kí ức khi vào phó bản này nhưng tôi có đặc quyền khi vượt ải cấp cao nên mới không bị xóa trí nhớ, đừng đánh nhau nữa.”
Lý Tư Niên nhìn kẻ đã bị mình tiêm một mũi thuốc mê mua được từ hệ thống mới an tâm hơn đôi chút dời khỏi khu vực bàn phẫu thuật, âm thầm lấy ra hai thanh chủy thủ kéo Từ Nguyệt Hi ra phía sau mình lạnh lùng nói: “Tại sao tôi phải tin anh?”
Đúng lúc này Từ Nguyệt Hi đột nhiên nghe được giọng nói của anh trai trước mặt vang lên trong đầu mình.
“Dù nhóc bị xóa kí ức nhưng bản năng vẫn còn đúng không? Thử đáp lại anh đi nào! Đây là năng lực của gia tộc chúng ta.”
Cố Lãng bình chân như vại đứng đó, Tạ Hoài Du ở một bên im lặng xem hắn định chứng minh với đám người trước mặt thế nào.
Từ Nguyệt Hi đưa ánh mắt hồ nghi về phía Cố Lãng, cùng lúc đó hắn cũng nhận được phản hồi từ cô bé: “Như này? Lời anh nói thật sự là thật sao?”
“Thuật pháp em học được là từ anh mà ra đó nhóc, em có muốn thử so pháp không?” Cố Lãng nghiêng đầu về nơi hắn nghĩ là Từ Nguyệt Hi đang đứng đó mỉm cười.
Từ Nguyệt Hi khẽ hừ một tiếng rồi kéo kéo áo Lý Tư Niên nói: “Lời hai người này nói có thể là thật, em không nhớ gì nhưng bản năng nói với em năng lực nói chuyện qua tiềm thức này chỉ có người trong gia đình em có thôi. Vậy nên thử tin tưởng hai người này đi ạ!”
Lý Tư Niên giả vờ như bản thân không nghe thấy lời nhóc này nói, nhìn thẳng vào mắt Tạ Hoài Du như muốn tìm tòi nghiên cứu xem cậu có phải người tốt không?
Tạ Hoài Du cũng bình tĩnh nhìn lại anh, cậu cũng thấy cảm giác thân thuộc từ những người trước mặt, cậu tin tưởng Cố Lãng nên cũng sẽ tin những lời anh nói. Họ quên đi quá khứ, cậu cũng quên nhưng bản năng chắc là sẽ còn mà nhỉ?
Cố Lãng không thấy gì nhưng không biết sao hắn lại có cảm giác Du Du của hắn bị người ta nhìn ngó, khó chịu nói: “Đừng nhìn bạn trai tôi như vậy. Cứu người quan trọng hơn.”
Hắn chỉ vào Trần Vĩnh Lâm trong khoang con nhộng trong suốt, đã sắp bất tỉnh lần thứ 7 trong 1 tiếng đồng hồ, vừa nhìn đã biết tình hình cậu ấy không hề ổn chút nào.