Cố Lãng cố gắng nhịn cười, biết điều ngoan ngoãn cõng cậu quay về lối ra ban đầu vừa vui vẻ nghĩ: Bạn nhỏ nhà hắn mất trí nhớ ngược lại rất thành thật với nội tâm của chính mình.
Tạ Hoài Du bảo hắn thả mình xuống, cậu vội vàng đóng chiếc cửa đã bị Cố Lãng đập cho không cách nào khóa lại được, dù sao che đi cái cảm giác lạnh lẽo ngoài kia cũng đỡ hơn để trống không như vậy.
Cậu lấy ra một con dao trong balo hệ thống đặt vào tay Cố Lãng. Trong sự khó hiểu của hắn, cánh tay hắn từ từ được Tạ Hoài Du kéo lên đặt ngay vị trí sau gáy của cậu, nhỏ giọng nói: “Ngay vị trí này, Cố Lãng rạch một vết thương sâu khoảng 2 cm giúp tôi.”
Cố Lãng ngay lập tức biết bạn nhỏ muốn làm gì, tay hắn run run do dự mãi không dám xuống tay.
“Du Du, mắt anh không thấy gì hết… anh sợ bản thân sơ suất.”
Tạ Hoài Du nhẹ nhàng lại cực kì trấn định nói:
“Không sao, tôi tin anh.”
Càng là như vậy, trong lòng Cố Lãng lại càng bất an, lần đầu tiên trong đời hắn thấy mình thiếu quyết đoán như thế.
Dưới sự thúc giục của Tạ Hoài Du, hắn hít vào một hơi thật sâu, ra tay rạch đúng vào vị trí cậu nói, vừa vặn đụng trúng thiết bị dùng để khống chế bọn họ lúc trước.
Máu đỏ nhanh chóng thấm ướt tay hắn, Cố Lãng vẫn cố gắng khiến tay bản thân không run, dứt khoát lấy vật kia ra.
“Ư…a đau.”
Tạ Hoài Du mặc dù đã chuẩn bị trước tinh thần thế nhưng cậu vẫn không kiềm được rên khẽ vì quá đau.
Chỉ số cơ thể quay về khoảng thời gian là một người bình thường ở thế giới bên ngoài, bọn họ bây giờ cũng chỉ là những người mang cho mình chút vũ khí lợi hại mà thôi.
Cố Lãng nghe cậu than đau mà bản thân cũng thấy đau, hắn nhanh chóng giẫm nát thứ kia rồi lấy vật phẩm trị liệu ra băng bó lại cho cậu.
Tạ Hoài Du cảm nhận được nỗi đau đã giảm bớt không mấy tình nguyện khen đồ của con hệ thống quỷ quái này sản xuất.
“Chất lượng coi như cũng tạm.”
Cố Lãng vừa đau lòng vừa buồn cười không biết nói gì chỉ có thể xoa xoa tóc bạn nhỏ tìm lại chút cảm giác yên bình.
Phòng livestream 4444 đang có 129384 người xem.
[Hahaha, hệ thống chắc cũng thấy vinh hạnh khi được Du Du khen lắm.]
[Dù sao trước giờ nó toàn bị cậu ấy chửi không.]
[Sống sao để bị chửi, không thể trách con hàng nhà mình được.]
[Du Du mà không mất trí nhớ thì còn lâu mới khen nó kakaka.]
[Chưa thấy ai như con hàng này, giỏi nhất là chọc cười tôi.]
[Mà nói mới nhớ có ai dò la được bên Liễu Ngọc ra sao không? Cô ta đang làm gì vậy?]
[Cao tầng…]