Vừa Thoát Khỏi Game Giải Đố Lại Bị Kéo Vào Trò Chơi Sinh Tồn – Chương 55: Phó bản kết thúc – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Vừa Thoát Khỏi Game Giải Đố Lại Bị Kéo Vào Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 55: Phó bản kết thúc

Đồ ngốc này, hắn thật sự điên mà.

Tạ Hoài Du đột nhiên thay đổi sắc mặt, bất ngờ tấn công Liễu Ngọc. Giây phút cậu rút thanh kiếm của mình ra, Liễu Ngọc đã biết tiền căn hậu quả mọi việc, cô ta vừa né tránh những đòn tấn công hung hiểm của cậu vừa cất giọng cười thật to.

“Hahaha xem ra hôm nay phòng livestream của hai cậu sẽ bùng nổ đấy! Tôi không ngờ cái tên họ Cố kia lại thâm tình với cậu như vậy. Lúc trước vào trò chơi thay cậu, bây giờ lại hoán đổi ngoại hình thay cậu đối mặt với nguy hiểm, hắn thật sự rất yêu cậu nhỉ?”

Tạ Hoài Du đâm mũi kiếm đến sát mặt đối phương, trong mắt cậu là lửa giận không cách nào kiềm chế, chưa một ai từng thấy một Tạ Hoài Du như vậy.

Cậu gằn giọng quát: “Mẹ kiếp, đánh cho đàng hoàng vào.”

Tạ Hoài Du trong mắt mọi người luôn bình tĩnh, lãnh đạm, lần duy nhất họ thấy cậu mất khống chế cảm xúc là ở phó bản vừa rồi. Nhưng hiện tại họ lại thấy được rõ ràng Tạ Hoài Du đang phẫn nộ, từ lời nói tới cảm xúc trên gương mặt đã không thể nào giữ được dáng vẻ ung dung, nhàn nhã như bao ngày.

Liễu Ngọc chọc giận được cậu càng vui vẻ, bắt đầu phản công.

Cuộc chiến giữa hai người lúc này mới thật sự bắt đầu. Âm thanh va chạm của hai món vũ khí khác biệt va vào nhau vang lên trong hang động u tối khiến các khán giả trong cả hai phòng livestream cũng hồi hộp căng thẳng theo.

Tạ Hoài Du di chuyển một cách điềm tĩnh, uyển chuyển, tận dụng mọi cơ hội để tấn công kẻ thù. Sự nhanh nhẹn và linh hoạt của cậu là cả một quá trình chiến đấu và rèn luyện lâu dài từ những giây phút đối diện với tử thần mà nên, tuy vậy nhưng Liễu Ngọc lại không hề bị khí thế của cậu đè ép. Mỗi lần tiếng roi xé gió mà tới đều tạo ra một vết thương không lớn không nhỏ cho Tạ Hoài Du. Hôm nay thắng bại của cuộc chiến giữa hai người sẽ được quyết định trong bóng tối của hang động này.

Cả hai đánh đến thương tích đầy người nhưng tốc độ tấn công của hai người lại không hề giảm xuống dù chỉ một chút. Trong lúc đánh nhau một góc động bất ngờ do va chạm từ cuộc chiến ảnh hưởng đến, một cánh cửa bí ẩn từ từ mở ra.

Tầm mắt của hai người họ cùng lúc hướng vội về phía cánh cửa kia.

Tạ Hoài Du vung kiếm, lưỡi kiếm cậu bị dây roi bạc dài trói chặt, cậu nhanh như chớp tận dụng cơ hội hiếm có này kéo gần khoảng cách giữa hai người, tay vội chợp lấy cổ đối phương không do dự xuống tay muốn bẻ gãy nó nhưng chỉ trong chớp mắt tay cậu đã nắm vào khoảng không.

Chỉ còn lại âm thanh thở dài tiếc nuối mà Liễu Ngọc để lại: “Tạm biệt nhé! Đạo cụ con rối của tôi đã phát huy tác dụng rồi. Tiếc thật đó, tôi chán quá nên chỉ có thể hẹn cậu lần sau lại đánh tiếp thôi.”

Tạ Hoài Du im lặng nghiến răng đến bật máu xoay qua đấm mạnh vào tường. Cả bức tường đá trong hang động nứt ra một vết nứt thật dài. Đầu óc cậu đột nhiên tỉnh táo, nhớ đến người kia còn đang gặp nguy hiểm. Tạ Hoài Du chạy thật nhanh vào cánh cửa bí ẩn ban nãy muốn nhanh chóng tìm thấy thứ cậu muốn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.