Vừa Thoát Khỏi Game Giải Đố Lại Bị Kéo Vào Trò Chơi Sinh Tồn – Chương 42: Ảo cảnh vô tận – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Vừa Thoát Khỏi Game Giải Đố Lại Bị Kéo Vào Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 42: Ảo cảnh vô tận

Vào năm hắn 13 tuổi, hắn đã gặp một cậu bé được cho là có nhân duyên trời định với mình, bởi sợi tơ hồng đột nhiên xuất hiện trên ngón áp út của hắn nối liền đến vị trí cậu bé ấy. Bé con ngồi một mình trên một băng ghế đá ở công viên trông vô cùng ngoan ngoãn, nhưng cậu bé ấy lại không cảm nhận được xung quanh là hàng trăm ánh mắt thi nhau muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

Chỉ cần qua 1 phút nữa, thời điểm 18 giờ tối đến những con quỷ ấy sẽ âm thầm đến tranh giành, cấu xé cậu.

Nhóc Cố Lãng khẽ tặc lưỡi ghét bỏ nghĩ: Sao bản thân có thể có nhân duyên trời định với một đứa con trai chứ? Lại còn là một kẻ có số mệnh xui xẻo như vậy.

Thế nhưng hắn vẫn đến chỗ cậu đuổi đám ma quỷ kia đi.

“Này nhóc.”

Tạ Hoài Du đợi mẹ xếp hàng mua kem cho mình nghe được giọng nói của một người xa lạ lập tức sợ hãi nhìn sang. Thấy bộ mặt hung dữ của anh trai lạ đang đi đến, làm cho bé con Du Du trực tiếp bị dọa cho bật khóc.

Cố Lãng thấy vậy thì luống cuống không biết làm sao, hắn lục tìm cả người cũng chỉ có một cục kẹo nhỏ được bác quản gia nhét vào túi, bèn lấy ra dỗ cậu. Cậu bé trước mặt hắn ngay khi thấy viên kẹo nhỏ dễ thương trước mặt ngay lập tức ngừng khóc, ngạc nhiên tròn xoe mắt nhìn hắn.

“Cho nhóc đấy! Có lấy không thì bảo.” Cố Lãng không kiên nhẫn nói.

Bé con trước mặt ngay lập tức nhận lấy không chút do dự, còn nở nụ cười đáng yêu với hắn: “Cảm ơn anh trai ạ!”

“Ai cho nhóc cũng nhận lấy liền như vậy đó hả?” Cố Lãng vừa thấy trong lòng có chút đắc ý vì cậu cảm ơn mình lại có chút lo lắng hỏi.

Bé con lắc lắc đầu nhỏ giọng nói: “Không có đâu, anh trai nhìn không… không giống kẻ xấu lắm.”

“Hừm, xem như nhóc biết nhìn người, mà ba mẹ nhóc đâu?”

Bé con vừa khó khăn muốn xé kéo ăn nhưng bàn tay nhỏ nhắn xé mãi chẳng xi nhê gì, ủy khuất nhìn hắn nói: “Mẹ em đi xếp hàng mua kem rồi, anh ơi xé xé cho Du Du với.”

Cố Lãng ngoài mặt không muốn giúp, ghét bỏ nhìn cậu nhưng tay lại tự nhiên cầm viên kẹo xé một cái gọn ơ đưa cho em trai nhỏ.

Bạn nhỏ lại nói cảm ơn với hắn, Cố Lãng hài lòng muốn rời đi nhưng lại hơi do dự tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống không hỏi ý của bé con trước mặt đã trực tiếp đeo lên cổ cậu, còn hùng hổ cảnh cáo.

“Anh cho nhóc sợi dây chuyền này, nhất định không được tháo xuống nếu không…” hắn cố kéo dài giọng mình hòng dọa nhóc con trước mặt, quả nhiên hắn thấy cậu lộ ra vẻ mặt lo lắng nhìn mình, bây giờ Cố Lãng mới hắng giọng nói tiếp “Nếu không sẽ có mấy anh chị đáng sợ đến ăn thịt nhóc.”

Bé con Du Du bị bất ngờ trước hành động của hắn nghe vậy thì sợ hãi gật gật đầu lia lịa đảm bảo: “Không…Du Du không muốn bị ăn thịt đâu sẽ…sẽ giữ kĩ đồ anh trai tặng.”

Cố Lãng nghe vậy mới hài lòng, giả vờ không quan tâm xoa xoa đầu cậu rồi nhanh chóng rời đi vì có việc.

“Nhớ mà giữ cho kĩ đấy!”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.