Vừa Thoát Khỏi Game Giải Đố Lại Bị Kéo Vào Trò Chơi Sinh Tồn – Chương 41: Ảo cảnh vô tận – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Vừa Thoát Khỏi Game Giải Đố Lại Bị Kéo Vào Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 41: Ảo cảnh vô tận

Tạ Hoài Du một lần nữa mở mắt, bối cảnh xung quanh cậu đã thay đổi, tuy nhiên nó lại không phải bất cứ khung cảnh quen thuộc nào trong quá khứ của cậu.

Âm thanh hệ thống đột nhiên vang lên.

[Nhiệm vụ nhỏ: Tìm lại đoạn kí ức đã mất]

Tạ Hoài Du cười tự giễu nhỏ giọng nói: “Còn có thứ khốn nạn gì chờ tao nữa à, tới hết luôn đi.”

Đôi mắt cậu vẫn đỏ ngầu vì khóc nhưng lại không còn chút bất lực, thống khổ nào nữa, tựa như một mặt hồ tĩnh lặng không một gợn sóng, sẽ chẳng ai biết đôi mắt ấy từng vì đau khổ mà lệ nóng dâng trào.

Cậu lạnh nhạt quan sát hết thảy bối cảnh xung quanh, đây là khung cảnh giờ ra chơi của một trường cấp 3 công lập. Tạ Hoài Du mở thông tin hệ thống trên cổ tay lại chẳng nhận được thứ gì.

Không cho thông tin bối cảnh luôn à!

Mệt thật đấy!

Phòng livestream 4444 đang có 90002 người xem.

[Tôi vẫn chưa thoát khỏi hình ảnh khóc đến thảm thương của con hàng nhà mình.]

[Đau lòng muốn chết.]

[Không biết nên nói cậu ta may mắn hay xui xẻo, bởi người chết đều là người thân thuộc nhất của cậu ta nhưng cậu ta đến cuối vẫn được bọn họ trân trọng bảo vệ như vậy.]

[Tạ Tạ là nhất đã thưởng 500 tích phân.]

[Lãnh Hàn đã thưởng 700 tích phân.]

[Tôi thà chết chung với gia đình, chứ để bản thân sống bơ vơ một mình như thế còn đau khổ hơn nhiều.]

[Lầu trên nói đúng đó, gặp tôi như vậy chắc sớm đã tự vẫn rồi.]

[Mấy người có biết nói chuyện không vậy? Bộ muốn Du Du đi chết lắm à!]

[Tôi cũng chỉ nói suy nghĩ của mình thôi… là fan của ảnh đương nhiên không muốn ảnh chết rồi.]

[Mấy người đừng bàn chuyện bối cảnh trước nữa, xem xem hiện giờ là việc gì vậy? Đã không cho cậu ấy sử dụng kĩ năng hay bất kì đạo cụ gì mà đến bối cảnh cũng chả cho, ghim vừa phải thôi chứ?]

[Phải có thử thách thì mới thú vị nha, mới chỉ qua hơn nửa phó bản mới thôi mà mấy người đã quay xe yêu thương cậu ta như con rồi.]

[…]

Tạ Hoài Du hoàn toàn không biết khán giả trong phòng livestream nói gì về cậu. Cậu hạ tầm mắt quan sát trang phục cùng chiều cao hiện tại của mình, đưa ra phán đoán.

Có lẽ là khoảng 15 16 tuổi, khi đó mình ra sao nhỉ?

Tới tận giờ phút này cậu mới phát hiện, quả thật bản thân chả có chút kí ức gì về giai đoạn này hết.

Con hệ thống chó chết này còn dám xóa kí ức của cậu.

Xung quanh Tạ Hoài Du tràn ngập sát ý nhưng nhanh chóng được cậu thu hồi.

Chuyện cũng đã rồi cậu cũng chẳng thể làm gì được nó.

Tạ Hoài Du nhận mệnh chậm rãi đi theo trực giác đến bảng thông báo của trường.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.