Vừa Thoát Khỏi Game Giải Đố Lại Bị Kéo Vào Trò Chơi Sinh Tồn – Chương 38: Ảo cảnh vô tận – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Vừa Thoát Khỏi Game Giải Đố Lại Bị Kéo Vào Trò Chơi Sinh Tồn - Chương 38: Ảo cảnh vô tận

Người chơi xin chú ý sống sót.

Phòng livestream 4444 đang có 83217 người xem.

[Ủa? Tôi tưởng phó bản phải kết thúc rồi chứ?]

[Làm gì nhanh như vậy đã kết thúc được.]

[Có ai coi phó bản này chưa dị?]

[Tôi chưa coi, phó bản này cũng lâu lắm rồi chưa từng có người vào, mỗi người vào lại một kiểu bối cảnh nên cũng không rõ nữa.]

[Thường thì các ảo cảnh của phó bản này sẽ hành người chơi chết đi sống lại, nhưng có vẻ mấy cái chạy trốn khó làm khó Du Du, nên nó mới cho anh ấy mấy ảo cảnh tấn công tinh thần kiểu này.]

[Con hàng nhà mình rốt cuộc phải xui thế nào mới vào phó bản này vậy hả?]

[Từ lúc con hàng họ Tạ vào trò chơi này tôi đã thấy điểm kì lạ rồi.]

[Bị hệ thống ghét chứ gì.]

[…]

Thứ đầu tiên Tạ Hoài Du cảm nhận được sau khi mở mắt là mùi hôi thối nồng nặc, trộn lẫn từ mùi máu và mùi chất bài tiết của con người. Cậu ôm đầu, hoảng loạn bởi những mảnh kí ức hỗn loạn bên trong.

Ba mẹ cậu đã chết, cậu không còn ba mẹ nữa rồi.

Đây là đâu? Cậu đang làm gì ở đây vậy?

….

À… cậu đã đến mái ấm tình thương này được 3 năm rồi mà, đã ba năm rồi ư?

Sao kí ức của cậu lại lộn xộn thế này!!!

Hàng mi của Tạ Hoài Du khẽ run rẩy, rồi chậm rãi mở mắt ra lần nữa nhìn xem tình cảnh hiện tại của mình.

Bên chân Tạ Hoài Du là anh trai thân thiết nhất với cậu, cả người bê bết máu đang bài tiết mất kiểm soát do vết thương quá đau. Người được gọi là mẹ nuôi của họ vẫn đang dùng chiếc roi da thân yêu của bà ta quất mạnh lên người cậu nhóc, la mắng liên hồi.

“Sao mày dám bỏ cơm thừa hả? Mày có biết chỗ cơm đó khó khăn lắm tao mới lấy về được cho bọn mày không? Cái đồ vô ơn này, một đám súc sinh.”

Tạ Hoài Du không cảm xúc im lặng đứng thẳng lưng ở đó. Cậu và các bạn khác không có quyền lên tiếng, họ chỉ là một đám súc sinh được bà ta nhặt ở ngoài đường về thôi.

Lấy danh nghĩa là mái ấm tình thương nhưng tiền mạnh thường quân tài trợ đều vào túi bà ta, còn bọn cậu phải ăn cơm thừa canh cặn của người khác.

Cậu nhớ rõ ba năm trước khi ba mẹ của cậu chết, cậu như một đứa ngốc đi lang thang trên đường trong đêm tối, lúc đó chả biết sợ là gì nữa. Thế mà cái thứ lúc trước cậu gọi là anh chị hung dữ cũng chả xuất hiện, cứ như thế giới cậu đã trở về quỷ đạo vốn có của nó, chả có ma quỷ nào tiếp tục đến phá rối cậu.

Đột nhiên một người phụ nữ lạ mặt bất ngờ xuất hiện trước mặt cậu, nói sẽ cho cậu một mái nhà. Và bây giờ cậu đúng là có một mái nhà nhưng cậu lại chả cảm nhận được một chút tình người nào ở đây cả.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.