[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình – 95 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình - 95

Họ nghỉ ngơi tại khách đi//ếm một đêm rồi hôm sau xuất phát, ngựa không ngừng vó gấp rút lên đường.

Rời thành Vĩnh Lạc là ra khỏi lãnh thổ nước Sở, vượt qua dãy núi dài mới tới nước Lương. Nơi đây nhung nhúc các loại côn trùng nguy hiểm, hơi độc lúc nào cũng có thể bất thình lình phun ra, dã thú thỉnh thoảng qua lại, dễ phòng thủ khó tấn công, là tấm lá chắn thiên nhiên của nước Lương.

Tất nhiên, muốn đến đó còn một con đường khác an toàn hơn, nhưng phải đi đường vòng, mà họ thì không thể lãng phí quá nhiều thời gian cho cuộc hành trình.

Núi rừng tự nhiên không thể ngăn cản bước chân của Kim Thái Hanh và Điền Chính Quốc. Điền Chính Quốc rắc thuốc bột một vòng, côn trùng rắn rết kiến mối tự động tránh xa, Lâm Yên Nhi toàn thân độc dược cũng chẳng phải ra tay. Dã thú gặp họ, đừng nói tới chuyện ăn thịt người, sơ sẩy một chút đã bị họ nướng lên nhâm nhi rồi.

Tiêu Văn bám theo đằng sau, bị Lâm Yên Nhi ghét bỏ nên không dám tới gần, hỏi thì hắn bảo cũng muốn đến nước Lương, nàng đành mặc kệ.

\”… Đồ thần kinh!\” Lâm Yên Nhi nghiến răng nghiến lợi.

Tiêu Văn võ công cao cường, bình thường một mình chạy xuyên qua dãy núi này dễ như ăn cháo. Nhưng hôm qua hắn mới bị thương, vừa vận công điều tức được một đêm đã mạo hiểm xông pha vào chốn rừng thiêng nước độc, thân thể nào chịu nổi.

Huống chi, La Sát chuyên ám sát chứ đâu rành về độc thuật, khu rừng này đâu đâu cũng có độc, quả thực là chui vào chỗ chết.

Điền Chính Quốc quay lại liếc nhìn Tiêu Văn đang ra sức chém giết lũ côn trùng cách đó không xa: \”Hay là gọi hắn đi chung?\”

\”Quản làm gì?\” Lâm Yên Nhi cau mày: \”Ồn ào chết người.\”

Đã mấy ngày trôi qua kể từ khi bước vào cánh rừng hoang vắng này, nàng chưa ngủ với nam nhân nào cả. Ài, thật khó chịu, cả người cáu gắt bực bội.

Bên cạnh là một đôi không thể đụng vào, phía sau là kẻ đã từng chạm qua, chẳng có ứng cử viên thích hợp, Lâm Yên Nhi càng buồn bực.

Điền Chính Quốc từ chối cho ý kiến.

Buổi chiều họ đốt lửa trại, làm thịt thú rừng. Khả năng bếp núc của Điền Chính Quốc chẳng hề tiến bộ nên đương nhiên Kim Thái Hanh vẫn phụ trách việc nấu nướng, hắn cẩn thận xử lý xong xuôi rồi mới đưa miếng thịt ngon lành hấp dẫn cho y.

Lâm Yên Nhi gặm một cục đường mà thở dài: \”Ngưỡng mộ các ngươi quá đi.\”

Điền Chính Quốc vừa ăn thịt, vừa bảo: \”Đâu cần phải thế, cô tìm người giúp được mà.\”

Cách đó không xa, Tiêu Văn đang ngồi dưới tàng cây im lặng gặm lương khô, nhìn ánh lửa và thịt nướng phía bên kia mà nước dãi chảy dài ba thước, lại nhẫn nhịn nuốt vào.

\”… Khỏi phải nhắc.\” Lâm Yên Nhi bĩu môi: \”Ta không thích hắn.\”

Kim Thái Hanh lạnh nhạt bảo: \”Hắn sắp chết.\”

Điền Chính Quốc liếc mắt, thì thấy một con rắn độc đang trườn trên thân cây khô mà Tiêu Văn dựa lưng vào, lưỡi khè khè phun ra nọc độc, đôi mắt nhìn chằm chằm gáy hắn. Còn hắn thì mải chú ý tới Lâm Yên Nhi nên không phát hiện ra…

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.