Điền Chính Quốc khẽ đáp: \”Dạ, con biết rồi.\”
Quân Trúc mỉm cười. Coi như hắn chứng kiến quá trình Điền Chính Quốc trưởng thành, từ cậu nhóc con đến tuổi thanh xuân phơi phới, tới bây giờ hào hoa phong nhã, rơi vào lưới tình, có thể nào mà không cảm thấy thổn thức cho được.
\”Đứa nhỏ Ngọc Chi này, mọi sự đều dửng dưng, ta chưa từng thấy nó lo lắng cho tính mạng một người đến thế.\” Quân Trúc thở dài: \”Ngay cả Hoàn Hồn đan cũng chẳng tiếc, bây giờ vừa gặp sư phụ lại cầu xin thuốc giải, ngươi hãy trân trọng tấm lòng của nó. Cả hai đều tâm tư kín đáo, thận trọng dè chừng, nếu đã yêu nhau tới mức này thì đừng giấu giếm đối phương điều gì nữa.\”
Quân Trúc trông thấy mà thương, nếu không ghi nhớ tình cảm thầy trò bao nhiêu năm, chẳng đành lòng nhìn tiểu đồ đệ tủi thân, thì sao hắn phải nói nhiều hơn vài câu như vậy.
Đồng tử Kim Thái Hanh co lại: \”Vâng, vãn bối đã rõ.\”
Tịnh Trần cũng xen vào: \”Đúng vậy! Lúc trước Kim thí chủ quyết tâm lấy mạng đổi mạng, bần tăng cảm thấy ngài sẽ hối hận, thế nên mới dặn tạm thời đừng đưa thuốc giải.\”
Nếu Điền Chính Quốc không bóp nát viên thuốc giải vào thời điểm mấu chốt, thì e rằng Kim Thái Hanh vẫn chẳng nhận ra điều đó.
Hắn muốn dùng tính mạng bản thân để đổi lấy bình an cho Điền Chính Quốc, đó là phản ứng theo bản năng khi vừa nghe nói đến tử kiếp. Hắn cho rằng Điền Chính Quốc sống sót là tốt nhất, nhưng khi chuyện thực sự xảy ra, hắn mới biết mình đã mắc sai lầm.
Hắn không còn, thì làm sao Điền Chính Quốc có thể sống tốt được?
Nhìn Điền Chính Quốc nằm nhoài trên bả vai hắn, khóc không thành tiếng, nhìn Điền Chính Quốc chẳng chút do dự bóp nát viên thuốc giải y hằng mong ước, trái tim Kim Thái Hanh đau đớn tột cùng, hắn hiểu rõ quyết định của mình tàn nhẫn biết bao nhiêu.
Yêu nhau mà phải chịu cảnh chia lìa kẻ còn người mất, thì người ở lại sẽ sống trong đau khổ suốt một đời.
Nhưng…
\”Nhưng Cô không hối hận.\” Kim Thái Hanh lên tiếng.
Quân Trúc và Tịnh Trần kinh ngạc.
\”Ta hối hận đã làm cho A Quốc khổ sở, nhưng ta vẫn muốn em ấy khổ sở cả đời.\” Kim Thái Hanh thì thào: \”Bởi vì cứu tính mạng em ấy, thì ta vĩnh viễn không hối hận.\”
\”Nếu hôm nay người phải chết là ta, A Quốc cũng sẽ thay ta…\” Kim Thái Hanh cười nhạt: \”Em cũng sẽ lựa chọn như vậy không phải sao?\”
Điền Chính Quốc sững sờ.
… Phải.
Y sẽ dùng tính mạng của mình để cứu Kim Thái Hanh, không chút do dự.
Con người thật là sinh vật mâu thuẫn. Y không muốn Kim Thái Hanh bỏ y lại trên cõi đời, không muốn Kim Thái Hanh hi sinh để đổi lấy tính mạng mình. Nhưng nếu đảo ngược vị trí, y sẽ đánh đổi mọi thứ để cứu Kim Thái Hanh, kể cả tính mạng mình.
Cho dù biết Kim Thái Hanh sẽ sống trong tuyệt vọng, cũng không thể giữ mình mà trơ mắt nhìn đối phương mất mạng.
Quân Trúc và Tịnh Trần, một vị khách đến từ thế giới khác, một người xuất gia, họ hiểu được rất nhiều đạo lý lớn lao, thông suốt rất nhiều chuyện, nhưng họ chưa từng rơi vào thất tình lục dục*, đâu có hiểu tường tận cảm xúc trong đó.