Kim Thái Hanh nhìn Điền Chính Quốc chẳng hề do dự rắc bột thuốc xuống đất, mặt ngẩn ra.
\”… A Quốc.\”
Điền Chính Quốc nửa ngồi nửa quỳ trước mặt hắn, đôi mắt ửng hồng, khiến người thương xót, dáng vẻ ấy làm cho Kim Thái Hanh không kìm được muốn ôm chặt lấy y mà vỗ về.
Nhưng cánh tay vừa giơ lên, ánh mắt chạm vào lớp máu thịt nhầy nhụa, hắn vội vàng rụt lại.
… Quá bẩn.
Khắp người toàn máu và bụi bặm.
A Quốc ưa sạch sẽ, nhất định không thích.
Kim Thái Hanh vừa rụt tay về, thanh niên lại nhẹ nhàng ôm lấy hắn.
Thân thể cứng đờ, theo bản năng hắn vội quay đầu đi: \”A Quốc, đừng nhìn ta.\”
\”Ta không sợ.\” Điền Chính Quốc hỏi: \”Huynh sợ gì chứ?\”
\”Kim Thái Hanh, huynh xấu hay đẹp ta không chê, mạnh hay yếu ta không thèm để ý, cao sang hay thấp hèn ta càng không quan tâm, thế nhưng huynh không được bỏ ta lại.\” Điền Chính Quốc nghẹn ngào: \”Huynh là phu quân ta, chúng ta vốn sống chết có nhau. Vậy mà huynh lại một mình gánh chịu, chẳng nói gì hết đã tự ý quyết định, huynh có bao giờ nghĩ đến ta chưa?\”
\”Huynh làm thế vì muốn tốt cho ta sao?\” Điền Chính Quốc nói tới đây thì sụp đổ, y cúi đầu khóc nức nở: \”Huynh chuẩn bị chu toàn như vậy, nhưng ta không cần… Kim Thái Hanh… Ta không cần! Huynh trả giá lớn để Điền Chính Quốc sống trong đau khổ cả đời ư? Huynh hận ta đến như vậy ư?\”
Kim Thái Hanh hoảng hốt, luống cuống an ủi y: \”A Quốc, đừng khóc! Em làm thế…\”
Khiến ta rất đau lòng.
\”Huynh sẽ đau lòng sao?\” Điền Chính Quốc chất vấn: \”Ngay cả khoảnh khắc này huynh cũng đau lòng, vậy thì tại sao huynh lại muốn ta phải chịu đựng cả một đời?\”
Kim Thái Hanh: \”…\”
Hắn thật sự hoảng rồi.
Hắn chưa từng thấy Điền Chính Quốc khóc thảm thiết như thế. Thanh niên là kiểu người sống nội tâm, luôn nhẫn nhịn chịu đựng, lúc mất kiểm soát nhất cũng chỉ lẳng lặng rơi vài giọt nước mắt, nào có bi thương tới mức này.
Đứt ruột đứt gan, lòng đau như cắt.
Hắn làm Điền Chính Quốc khổ sở đến thế.
Điền Chính Quốc khóc nấc lên, hai tháng qua y chưa từng rơi một giọt nước mắt, rốt cuộc cũng được trút bỏ hết trong khoảnh khắc này. Y tựa vào vai Kim Thái Hanh, run rẩy, nghẹn ngào, tiếng nức nở yếu ớt khiến trái tim hắn nhói đau.
… Hắn hối hận rồi.
Nhưng biết làm thế nào? Ta không thể không cứu em.
\”Kẻ nào dám bắt nạt tiểu đồ đệ của ta?\” Bỗng nhiên, một giọng nam du dương như từ cõi thần tiên vọng xuống, thoáng chốc sắc trời sáng sủa hơn.
Kim Thái Hanh ngước nhìn, thì thấy một nam tử áo xanh phong thái tựa thần tiên hạ phàm, một tay kéo Tịnh Trần, một tay lôi Trương Húc Văn. Vừa dừng chân, hắn liền quẳng Trương Húc Văn đã bị trói thành cái bánh chưng lăn xuống đất.