Kim Thái Hanh chăm chú nhìn Điền Chính Quốc.
Y ngước mắt, bổ sung: \”Y thuật của ta có thể hỗ trợ.\”
Lời thốt ra nhẹ bẫng tựa mây gió: \”Ta cũng đi.\”
Bầu không khí trầm mặc lẳng lặng bao trùm hai người, hơi thở quanh quẩn trong phòng dường như lắng đọng.
Thật lâu sau, Kim Thái Hanh lên tiếng: \”…Được.\”
Hắn chẳng nói mấy câu như \”Cô không cho ngươi đi\”, bởi trì hoãn ngày nào thì dân chúng Giang Châu sẽ chết thêm ngày ấy, đâu có thời giờ mà do dự.
Điền Chính Quốc gật đầu: \”Hạ chiếu thư thôi, ta sẽ khởi hành ngay tức khắc.\”
Đội ngũ đầu tiên tới Giang Châu cứu viện đã xuất phát sau giờ ngọ, bây giờ y cưỡi ngựa đuổi theo vẫn kịp.
Kim Thái Hanh cụp mắt, ngón tay động đậy, hắn rút chiếu thư đặt dưới tấu chương đưa cho Điền Chính Quốc.
Phía trêи viết: Bổ nhiệm Chính Quốc công tử làm Khâm sai đại thần, hỗ trợ giải quyết tình hình ôn dịch ở Giang Châu, trêи dưới Thái y viện đều phải nghe lệnh. Như vậy địa vị của y trội hơn vị Khâm sai còn lại, nếu quyết định giữa hai bên bất đồng, vậy tất cả sẽ phải nghe theo mệnh lệnh của Chính Quốc công tử.
Có thể nói, Điền Chính Quốc được giao toàn quyền xử lý nhiệm vụ lần này.
Chiếu thư được đóng dấu bằng ngọc tỷ, nét mực khô ráo, chẳng biết phơi ở chỗ này đã bao lâu.
Chiếu thư viết sẵn từ trước.
Trước khi y xông vào Ngự Thư phòng.
Điền Chính Quốc liếc nhìn, khẽ nở nụ cười rồi xoay người rời đi.
\”Điền Chính Quốc.\” Kim Thái Hanh gọi.
Điền Chính Quốc dừng bước, cụp mắt: \”Ừ.\”
Kim Thái Hanh im lặng trong phút chốc, rồi mới nói: \”Ở lại thêm một ngày nữa.\”
\”Sáng nay đội ngũ mới ra khỏi thành, buổi chiều còn chỉnh đốn ở trạm nghỉ chân ngoài thành. Ngày mai cố gắng đuổi theo càng nhanh càng tốt… có thể hội hợp đúng lúc.\”
Điền Chính Quốc hành trang nhẹ, ngựa khỏe, có thể bắt kịp đội ngũ, sẽ không chậm trễ.
Giữa hai người, chỉ còn lại một ngày thôi.
Điền Chính Quốc khẽ đáp: \”Được.\”
Sau đó y đẩy cửa bước ra ngoài.
Đêm ấy, Kim Thái Hanh nghỉ ngơi ở Chung Linh cung.
Họ không làm bất cứ gì khác, chỉ thuần túy nằm chung chăn gối, một đêm yên giấc.
Sớm hôm sau, Kim Thái Hanh tỉnh lại, ánh ban mai mờ nhạt, sắc trời dần sáng.
Điền Chính Quốc còn đang ngủ, hai tay đặt lên nhau, rất quy củ. Kim Thái Hanh ngắm nhìn thanh niên ngon giấc hồi lâu rồi đặt xuống trán y một nụ hôn rất dịu dàng.
Sau đó hắn lẳng lặng thay quần áo, vào triều.
Khi Điền Chính Quốc tỉnh dậy, phía ngoài chim hót líu lo, sắc xuân tươi đẹp.