[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình – 72 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình - 72

Từ ngày lên chùa Cam Tuyền về, Điền Chính Quốc cảm thấy Kim Thái Hanh hơi kỳ lạ.

Cụ thể là… cứ dính lấy y.

Trước kia tình cảm giữa hai người vẫn nồng nàn, nhưng chưa đến nỗi như hình với bóng, luôn có không gian riêng. Chẳng hạn lúc Kim Thái Hanh xử lý chính sự, Điền Chính Quốc sẽ tự giác không quấy rầy.

Nhưng nay lại khác, lúc phê duyệt tấu chương hắn cũng dẫn y đi theo, thỉnh thoảng còn hỏi ý kiến.

Điền Chính Quốc xuất thân hoàng tộc, nắm bắt tâm tư đế vương không thành vấn đề, xử lý chính sự ngon lành, giải quyết vấn đề êm đẹp, có điều y cứ cảm thấy kỳ lạ.

\”Đại Thụy có luật quy định hậu cung không được phép tham gia chính sự, huynh không sợ các quan đại thần lên án sao?\”

Kim Thái Hanh đáp: \”Điền Lang tài năng xuất chúng, để mai một thì chẳng phải đáng tiếc lắm ư?\”

\”Ta không tin.\” Điền Chính Quốc mở một quyển tấu chương ra rồi đặt trước mặt hắn: \”Ngay cả việc điều hành nhân sự huynh cũng hỏi, sao ta cảm thấy, cứ như… huynh muốn ta tiếp quản triều đình ấy.\”

Điền Chính Quốc chẳng bao giờ tò mò chuyện triều chính, nên không nắm rõ lắm. Gần đây, Kim Thái Hanh lại cố tình để y làm quen, khiến Điền Chính Quốc nảy sinh nghi ngờ.

Nói tới mức này đã được coi là phản nghịch, tương tự như \”Có phải huynh định cho ta làm Nhϊế͙p͙ chính* không?\”, đâu phải điều mà kẻ nào cũng dám hỏi.

(Nhϊế͙p͙ chính: chỉ người sẽ thay thế vua khi vị vua đó không đủ khả năng cai trị, xử lý và điều hành đất nước)

Kim Thái Hanh chẳng để bụng, mà còn bất đắc dĩ than thở: \”Hàng ngày Cô đều phải phê một đống tấu chương chất cao như núi, mệt vô cùng. Điền Tiểu Quốc thông minh, giỏi giang đến thế, chẳng lẽ không san sẻ khó khăn giúp Cô được ư?\”

Hắn vừa dứt lời thì ngả lưng vào ghế, tỏ vẻ mất hứng, dường như nghĩ một đống sổ nhỏ này quả thực là gánh nặng.

Điền Chính Quốc bình tĩnh nhìn hắn, đè nén nghi ngờ, lấy một bản tấu chương khác rồi tiếp tục phê duyệt giúp hắn.

Trước kia y cố tình thu bớt vẻ sắc sảo, sau khi thẳng thắn với Kim Thái Hanh rồi thì lười diễn kịch, từng nét chữ phóng khoáng hào sảng, bừng bừng khí thế hiện ra trêи trang giấy, vừa cứng cáp lại tùy tiện.

Đây mới là chữ viết của y, chữ hệt như người, ngông cuồng ngạo nghễ.

Khi bắt chước chữ của Kim Thái Hanh thì nhập mộc tam phân*, trông chẳng khác chút nào.

(Nhập mộc tam phân: thành ngữ này bắt nguồn từ tích Hoàng đế triều Tấn bảo Vương Hi Chi – một nhà thư pháp nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc viết chữ lên tấm ván rồi sai thợ điêu khắc. Trong lúc khắc, người thợ phát hiện chữ đã khía sâu vào gỗ đến ba phân; câu thành ngữ dùng để chỉ nét bút khỏe khoắn, mạnh mẽ)

Kim Thái Hanh tựa ghế, lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của Điền Chính Quốc khi nghiêm túc phê duyệt tấu chương, đôi mắt buồn ủ rũ cụp xuống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.