Nếu vậy, ngươi đừng tha thứ cho cô.
Ngươi đừng tha thứ cho cô.
Đừng tha thứ cho cô.
Về phương thức yêu đương sai lầm, có thể nói Thái Hanh được mô tả theo cấp bậc sách giáo khoa.
Điền Chính Quốc rất bình tĩnh: \”Được thôi.\”
Thái Hanh, huynh xong đời rồi, huynh vừa bỏ lỡ cơ hội sống sót cuối cùng đấy.
Điền Chính Quốc hỏi: \”Còn thừa mấy căn lều? Ta nghĩ đêm nay chúng ta nên chia…\”
Thái Hanh lập tức cho miếng thịt hươu vào miệng, cật lực đè nén biểu cảm đau khổ: \”Ngươi vừa nói gì?\”
Điền Chính Quốc: \”…Không gì cả.\”
Chẳng chịu chia phòng chính là huynh, đòi cấm ɖu͙ƈ cũng chính là huynh.
Không thể hiểu nổi huynh nữa.
Tổn thương gân cốt một trăm ngày gì chứ, chỉ mượn cớ thôi, chắc chắn Thái Hanh biết bây giờ thân thể y đã hoàn toàn bình phục.
Thật hết cách với hắn.
Lần đầu Điền Chính Quốc chịu bó tay trước một người.
Mắt thấy Thái Hanh còn đang cố nhét miếng thịt hươu vào miệng, Điền Chính Quốc nhìn không nổi, giật lấy rồi ném đi: \”Đừng ăn nữa.\”
A Manh vừa nuốt nguyên một con gà nướng, trông thấy miếng thịt bèn hí hửng chạy như bay tới, cúi xuống hít sâu một hơi.
Sau đó…
Thân hình lắc lư, nó lăn đùng ra đất rồi ngất xỉu.
Nó ngất xỉu.
Nó thế mà ngất xỉu.
A Manh ngay cả xác chết cũng không kén chọn, thế mà hôn mê bất tỉnh bởi một miếng thịt nướng trong tay Điền Chính Quốc.
Thái Hanh cố nhịn nhưng nhịn không nổi, ôm miệng cười sằng sặc, cười đến mức suýt tắt thở.
Điền Chính Quốc đứng dậy bỏ đi: \”Ra dáng người một chút.\”
Cười cười cười, cười cái gì mà cười!
Thái Hanh vội đuổi theo, tới khi tách ra khỏi đoàn người thì ôm chặt lấy Điền Chính Quốc từ phía sau, tay vòng qua eo y: \”Đừng nóng giận mà. Cô đâu có cười ngươi, Cô cười A Manh đấy chứ.\”
\”Nó buồn cười quá đi ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha…\” Thái Hanh nói chưa xong lại cười lớn, cằm đặt trêи vai Điền Chính Quốc, cười đến run rẩy.
Ban đầu Điền Chính Quốc còn lạnh mặt, nhưng Thái Hanh cười thực sự có cảm xúc, khiến y không trụ nổi, cũng bật cười theo.
Thái Hanh lập tức nắm lấy chuôi: \”Điền Chính Quốc, ngươi cười rồi!\”
\”Cười rồi thì đừng giận Cô nữa nhé.\”
Điền Chính Quốc nghiêm nghị: \”Buông ra.\”
\”Không buông.\”
Điền Chính Quốc ghét bỏ: \”Tay dính đầy mỡ, đừng có làm bẩn quần áo của ta.\”
Thái Hanh bèn buông ra rồi cầm lấy tay y: \”Vậy tới suối rửa.\”
Tay hai người đều không sạch, Điền Chính Quốc ngẫm nghĩ, chẳng giật tay ra, dù sao cũng phải đi rửa.