[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình – 62 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình - 62

Thái Hanh quả là quân vương trời sinh.

Lấy tâm nhận rõ phải trái, lấy hành động cân nhắc thiệt hơn, hắn thích hợp với vị trí này hơn bất cứ ai.

\”Cho nên,\” Điền Chính Quốc hỏi lần thứ ba: \”Huynh tính buông tha hắn thật ư?\”

Thái Hanh nhìn y.

Vẻ mặt Điền Chính Quốc bình tĩnh.

Giây lát, Thái Hanh thua trận, hừ nhẹ: \”Đương nhiên là không rồi.\”

\”Cô đã hạ lệnh đuổi giết hắn, Cô không chất vấn công khai mà để hắn ra khỏi biên giới, có chết ở giữa đường cũng chả liên quan gì tới nước Thụy.\” Thái Hanh đau đầu nói: \”Không thể gạt nổi ngươi.\”

Thật ra hắn chẳng muốn biểu hiện mặt âm thầm giết chóc tối tăm cho Điền Chính Quốc thấy. Chuyện hắn bắn chết cung nữ trước mặt y đã khiến hắn hối hận mãi, không phải hối hận vì giết nàng ta, mà hối hận vì đã dọa y sợ hãi.

Tuy nhiên sự thực chứng minh, Điền Chính Quốc chẳng sợ mấy…

Bàn tay Thái Hanh vốn dính đầy máu tươi, nhưng khi đối mặt với Điền Chính Quốc hắn không muốn nó nhiễm một hạt bụi nào.

Nói hắn lừa mình dối người cũng được, biết Điền Chính Quốc chẳng phải người hiền lành cũng được, hắn không quan tâm. Hai người lấm lem bùn đất dù có bị trói buộc vào một chỗ cũng chẳng kéo đối phương cùng sa lầy, mà cẩn thận tẩy rửa bản thân kĩ càng rồi mới ôm ấp nhau.

Dù cho sau lưng ô uế máu người, ít nhất khi ta ôm em ta sẽ thật sạch sẽ, không thể nào vấy bẩn cơ thể em.

\”Huynh là người có thù tất báo, sao bỗng nhiên rủ lòng nhân ái như thế được?\” Điền Chính Quốc biết rõ từ sớm.

\”Hiểu Cô nhiều thế hả?\” Thái Hanh nhíu mày.

May mà bây giờ tình cảm giữa hai người đã sâu đậm hơn, nếu trước mấy tháng, nhất định Thái Hanh sẽ trách y ngông cuồng thăm dò ý vua.

Thế nhưng dù có sớm hơn mấy tháng, Thái Hanh cũng chẳng làm gì được Điền Chính Quốc.

Từ khi hai người gặp gỡ, Thái Hanh ra oai được đúng ba ngày đầu, sau đó hôm nào cũng mất mặt.

Có thể thấy được bản lĩnh của Điền Chính Quốc.

\”Chẳng nhiều lắm.\” Điền Chính Quốc bỗng nghiêng người qua, bờ môi chạm nhẹ lên vành tai Thái Hanh: \”So với trước đây thì hiểu sâu hơn một chút.\”

Ta có thể nghe thấy điều huynh chưa nói, ta có thể nói ra điều huynh chưa biểu đạt.

Tri kỷ hay là tình cảm chân thành nhất, đây là hiểu ngầm phải có giữa chúng ta.

Sau khi Hạ và Sở rời đi, Thụy Vương cung rộng lớn bỗng trở nên trống trải, Điền Chính Quốc dưỡng thương trong vòng một tháng đã bình phục hoàn toàn. Loại thuốc tốt nhất trong cung đều được đưa đến Chung Linh cung, dù chỉ còn một hơi thở cũng phải lôi được người từ Quỷ Môn quan về, chứ nói gì tới vết thương ngoài da.

Thái Hanh bị thương nhẹ hơn y nên đã bình phục từ sớm.

Hôm ấy Điền Chính Quốc ốm yếu rời khỏi Chung Linh cung, bị Thái Hanh túm lại, thuyết giáo hồi lâu rồi ra lệnh phải ngoan ngoãn nằm nghỉ ngơi trong phòng. Bằng không để hắn thấy một lần thì sẽ bắt Điền Chính Quốc uống thuốc không được dùng mứt một lần, cho đắng chết thì thôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.