Rốt cuộc Điền Chính Quốc vẫn trở về Chung Linh Cung, mặc cho Thái Hanh dùng trăm phương ngàn kế giữ người ở lại.
Đêm khuya Thái Hanh rầu rĩ ngồi một mình trong căn phòng trống trải, giống hệt oán phụ chốn khuê phòng bị phu quân vứt bỏ.
Sao lại như vậy?
Xưa nay chỉ có chuyện phi tần tìm mọi cách để được ngủ ở tẩm cung, hắn thì trái ngược, nỗ lực giữ chân Điền Chính Quốc.
Thế mà thất bại.
Mất hết sĩ diện vua.
Sĩ với diện, mất thì mất, hắn quen rồi.
Hôm sau, trong khu quần ngựa.
Điền Chính Quốc đổi một thân trang phục thuận tiện dành cho người cưỡi ngựa, buộc gọn mái tóc lên rồi dùng trâm bạch ngọc ghim lại.
Nam tử trong trẻo như thần tiên, cộng thêm mấy phần khí chất của tuổi trẻ tràn trề sức sống.
\”Công tử chờ một lát, bệ hạ sẽ tới ngay.\” Cung nhân kính cẩn thưa.
Điền Chính Quốc gật đầu, ánh mắt xa xăm.
Chốc lát, chợt nghe thấy tiếng vó ngựa \”lộc cộc\”, Điền Chính Quốc bèn quay đầu nhìn lại, một nam tử mặc trang phục cưỡi ngựa chạy tới gần, dung mạo tuấn mỹ, tư thế oai hùng.
Cưỡi trêи con ngựa cao to khỏe mạnh màu đen, khí phách hiên ngang ngạo nghễ.
So với phong thái điềm tĩnh ung dung trước mặt đại thần thì quả là khác biệt.
\”Hí!\” Khi tới gần, Thái Hanh ghìm dây cương, tránh cho bụi bặm bay lên người Điền Chính Quốc.
Hắn không nhảy xuống mà chậm rãi điều khiển ngựa đi tới trước mặt Điền Chính Quốc, đưa bàn tay ra trước mặt y: \”Nào.\”
Điền Chính Quốc ngước nhìn rồi đặt bàn tay lên tay hắn, Thái Hanh dùng sức, kéo thanh niên lên lưng ngựa.
Điền Chính Quốc ngồi trước người Thái Hanh, được hắn ôm trong lồng ngực.
\”Thân thể bình phục chưa? Ngồi như vậy có thấy làm sao không?\” Thái Hanh khẽ hỏi.
Điền Chính Quốc đáp: \”Không sao.\”
Thái Hanh có được đáp án thì yên lòng, quát một tiếng \”Giá!\”, rồi cho ngựa phi nước đại.
Gió thổi vù vù bên tai.
Phía trước hơi lạnh, sau lưng lại ấm áp, một tay Thái Hanh giữ dây cương, một tay vòng qua ôm chặt eo Điền Chính Quốc, để thanh niên nắm chặt sợi dây trước mặt.
Điền Chính Quốc ngồi trêи lưng ngựa, cảm nhận cảnh vật hai bên vun vút lao về phía sau, trí tưởng tượng của y bay về miền thảo nguyên mênh ʍôиɠ vô bờ bến, cánh chim nhạn vụt bay giữa không trung, vòm trời ngọc bích trong vắt, dê bò tung tăng hàng đàn. Hai nam tử phóng ngựa giơ roi, tự do rong ruổi, hít thở bầu không khí trong lành.
Đó là thứ Điền Chính Quốc hằng mơ ước.
Chỉ là khu quần ngựa trong vương cung nào có thảo nguyên bao la bát ngát, còn chưa kịp mơ mộng tiếp thì ngựa đã chạy xong một vòng. Thái Hanh tung mình nhảy xuống, lần nữa vươn tay ra trước mặt giúp y tiếp đất.