Điền Chính Quốc vừa ra lệnh, cung nhân liền dắt tới một thớt ngựa cao lớn, bờm đỏ rực rỡ, oai phong lẫm liệt.
Tuy nói dắt, nhưng thật ra là kéo.
Dùng sức mà kéo.
Ngựa bờm đỏ bám chặt móng xuống đất, giằng co với cung nhân, mũi thở phì phì, thỉnh thoảng còn hí lên rất hung hăng.
Ánh mắt đầy vẻ kháng cự.
Xét theo chủng loại, quả là giống ngựa khỏe đẹp trong ngàn con mới chọn được một.
Điền Chính Quốc nói: \”Nhẹ tay thôi, đừng dọa bé con sợ.\”
Cung nhân: \”…\” Bé con?!
Ngài không biết đâu, chúng ta chẳng dám mạnh tay, nó có thể giẫm chết cả đám người chỉ bằng cái móng kia đó.
Ngựa bờm đỏ nhìn chằm chằm thanh niên vừa ôn hòa lên tiếng, vẻ mất kiên nhẫn trong đáy mắt càng sâu, nó cảm thấy nôn nóng bất an.
Thân là con ngựa không ai thuần hóa nổi trêи thảo nguyên, ngựa bờm đỏ có linh tính nhất định.
Nó vốn là thớt ngựa hoang dã tự do rong ruổi trêи thảo nguyên, bởi sơ ý trúng cạm bẫy nên mới bị người Trần bắt được, rồi đem cống nạp cho Thụy vương.
Chứ đâu phải từ nhỏ đã đeo yên và hàm thiếc, bị dây cương trói buộc, do con người chăm sóc mà lớn lên.
Vừa bị bắt, chưa kịp căm hận, sao có chuyện cúi đầu trước bọn họ, roi da hay dao găm chẳng thể khiến nó khuất phục.
Người này cũng không ngoại lệ.
Tư thế ngựa bờm đỏ rất kiêu căng, cho dù bị trói buộc, bị người lôi kéo, nó vẫn ngẩng cao đầu, tỏ thái độ hung hăng ngạo mạn.
\”Kiêu căng, càn rỡ, không chịu khuất phục.\” Điền Chính Quốc rất hài lòng: \”Là tính cách ta thích.\”
\”Các ngươi lui ra.\” Điền Chính Quốc dặn dò: \”Đóng cửa lại.\”
\”Dạ vâng.\” Cung nhân hành lễ, đóng cổng Dưỡng Thú quán.
Bên trong chỉ còn lại Điền Chính Quốc, Thái Hanh, chó và ngựa.
Ngựa bờm đỏ bắt đầu lo lắng.
Tính nó ngang bướng không chịu khuất phục con người, nhưng đâu có nghĩa là nó không biết đau đớn.
Lúc trước rơi vào tay người Trần, nó đã ăn bao nhiêu trận roi da, thậm chí cả bàn là nóng.
Người này sẽ giở thủ đoạn nào ra để dằn vặt nó đây.
Không ngờ, thanh niên chẳng cần bất kỳ dụng cụ tra tấn nào mà chỉ ung dung quẳng một câu…
\”Đóng cửa thả chó!\”
Vốn đang lười biếng nằm dài trêи đệm với độ tồn tại bằng không, A Manh lập tức mở đôi mắt lớn như chuông đồng, rồi dùng tư thế sét đánh không kịp bưng tai chồm tới, vô cùng dũng mãnh.
Ngựa bờm đỏ choáng váng, bản năng nhận biết nguy hiểm khiến nó co giò chạy điên cuồng.
Đều là động vật, ngựa bờm đỏ hiểu rõ nó không nên khiêu khích kẻ nào. Chó ngao vốn hung mãnh, ngang tầm với cả hổ báo sư tử, thế mà lại ép nó phải đối mặt, làm ngựa thật ra cũng chẳng dễ dàng gì.