[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình – 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình - 46

Trước mặt mọi người, Thái Hanh kìm chế ý định bước tới đỡ lấy thanh niên, bình tĩnh đáp: \”Không sao.\”

Nhưng ai cũng thấy rõ, Thụy vương bỗng ngồi ngay ngắn hơn.

Từ lúc thanh niên bước vào, trong mắt vị quân vương coi trời bằng vung này chỉ chứa đầy hình bóng một người.

Điền Chính Quốc cúi đầu: \”Tạ ơn bệ hạ.\”

Y đứng dậy, cách không xa Trọng Hoa công chúa, khiến người ta càng dễ so sánh.

Bàn về nhan sắc, gương mặt chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn của công chúa Trọng Hoa đâu phải danh hão. Còn Điền Chính Quốc lại mang vẻ trong trẻo thanh cao như lan như ngọc, tựa tiên giáng trần, mỗi người một vẻ.

Nếu chỉ bàn về khí chất, Điền Chính Quốc quả thực hơn người.

Một bông hoa kiêu kỳ được chăm sóc kỹ càng, mọi cử động đều lộ ra quá trình giáo ɖu͙ƈ tỉ mỉ, tựa như món đồ sứ tinh xảo được chạm khắc vô cùng kỳ công, nếu trưng bày đơn độc sẽ khiến người ta phải tấm tắc khen ngợi, nhưng bỗng nhiên đặt vào bên cạnh một khối ngọc thực sự, chắc chắn sẽ ảm đạm phai mờ.

Tình huống bây giờ hệt như thế, khi mọi người tận mắt trông thấy Điền Chính Quốc, rồi quay lại ngắm nhìn vẻ đẹp kinh diễm của công chúa Trọng Hoa, thì sẽ thầm nhủ chỉ đến thế mà thôi.

Tuy nhiên trong cung điện phần lớn là nam tử, không phải ai cũng thích nam nhân, đa số vẫn bị cuốn hút bởi nhan sắc của công chúa, còn với vẻ đẹp của Điền Chính Quốc, họ chỉ sợ hãi than thở mà đứng xa chiêm ngưỡng.

Y chính là người của bệ hạ, ai dám mơ ước chứ?

Có người đã từng xem qua bức chân dung của Điền Chính Quốc, bây giờ mới thấy người thật, quả thực không hề phóng đại.

Người thật còn đẹp hơn tranh vẽ.

Thảo nào được bệ hạ cưng chiều.

Thái Hanh lên tiếng: \”Tới đây ngồi bên Cô.\”

Hắn nào dám để Điền Chính Quốc phải đứng lâu, y quỳ xuống đã suýt dọa hắn bay hồn phách rồi biết không?

Điền Chính Quốc rất tự nhiên, bước tới vị trí trêи cao rồi ngồi xuống cạnh Thái Hanh.

Ghế rồng rộng rãi mềm mại, hai người ngồi vẫn dư dả. Điền Chính Quốc vốn mang thân phận Quý quân, nên chẳng ai cảm thấy không ổn, chỉ nghĩ bệ hạ rất ưu ái Chính Quốc công tử.

\”Điền Lang tới, Cô vui còn không kịp, sao lại trách tội được?\” Thái Hanh nâng cao giọng, sau đó thì thầm: \”Ngươi tới đây làm gì?\”

Điền Chính Quốc kề chén rượu bên môi, dùng tay áo che đi, nhưng không uống mà khẽ đáp: \”Ta không đến thì phu quân của ta đã bị nữ nhân khác câu mất hồn rồi.\”

… Thật ra không phải.

Điền Chính Quốc biết Thái Hanh chẳng động lòng trước cô công chúa vô dụng kia, y muốn đến xem náo nhiệt thôi.

Hiếm khi tụ hội sôi nổi như thế, ngồi một mình ở Chung Linh cung chả thú vị chút nào.

Thái Hanh bị hai tiếng \”Phu quân\” khều cho đáy lòng ngứa ngáy, hắn vội minh oan: \”Cô đâu có hứng thú với nữ nhân kia.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.