[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình – 44 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình - 44

Điền Chính Quốc nghỉ ngơi từ giữa trưa lúc này đã tỉnh lại, y đỡ đầu, mở mắt, tầm nhìn dần cố định.

Dừng lại bằng hình ảnh ngoài cửa sổ.

Xuyên qua lớp hoa văn chạm khắc của song cửa, y thấy một nam tử áo đen đứng thất thần nhìn cây mai ngoài tường, vẻ mặt buồn bã, phảng phất như đang hối lỗi với bức tường.

Điền Chính Quốc hỏi: \”Hắn chờ bao lâu rồi?\”

Cung nhân khom người đáp: \”Bệ hạ đã đợi ở bên ngoài nửa canh giờ.\”

Điền Chính Quốc xoa xoa huyệt thái dương: \”Sao không gọi ta dậy?\”

Cung nhân hơi chần chờ: \”Tối qua công tử dặn: nếu bệ hạ tới thì không cho vào cung.\”

Điền Chính Quốc sững người: \”À.\”

Suýt nữa quên mất.

Lý Phúc Toàn đứng ngoài, chỉ cảm thấy toàn thân đông cứng, tay không ngừng xuýt xoa, miệng phun ra khói trắng.

Hắn thầm nhủ, hẳn Chính Quốc công tử thấy đủ rồi chứ, nếu tiếp tục làm loạn nữa thì không biết mặt mũi bệ hạ phải để ở đâu đây?

Đang nghĩ ngợi thì cánh cửa lớn giữa Chung Linh cung từ từ mở ra, thanh niên dung mạo xuất trần lẳng lặng đứng đó, vẻ mặt lạnh nhạt.

\”Bệ hạ chờ ở đây làm gì? Thật khiến cho thần phải run sợ. Ngài là quý nhân bận rộn trăm công nghìn việc, sao có thể lãng phí thời gian…\” Điền Chính Quốc bỗng im bặt.

Cả người bị Thái Hanh ôm vào trong ngực.

Hắn ôm rất chặt, cằm đặt lên bả vai y, không nói một lời.

Điền Chính Quốc ngẩn người, nỗ lực đẩy hắn: \”Buông ra.\”

Đang chiến tranh lạnh cơ mà.

Sao có thể dễ dàng để Thái Hanh dỗ dành được.

\”Không buông.\” Thái Hanh thì thầm.

\”Mau buông ra… nhiều người đang nhìn kìa.\” Điền Chính Quốc khẽ nói.

\”Không buông.\” Thái Hanh đơn giản giở trò vô lại: \”Ngươi là người của Cô, cứ cho bọn họ nhìn thoải mái.\”

\”…\” Điền Chính Quốc thiếu chút nữa bật cười: \”Huynh lại đến tìm ta làm gì?\”

Chẳng phải tối hôm qua ra đi rất dứt khoát ư?

Thái Hanh khẽ gọi: \”Điền Chính Quốc.\”

Giọng nói dường như chứa bao nhiêu oan ức.

Điền Chính Quốc cụp mắt: \”Giọng điệu của huynh là sao? Ta còn chưa nói gì, huynh đã thấy mình oan ức lắm hả?\”

Chuyện đêm qua, xét theo góc độ nào cũng thấy người phải chịu ấm ức là y mới đúng.

Thái Hanh nói: \”Xin lỗi.\”

Hắn dừng một chút, thơm nhẹ lên đôi má Điền Chính Quốc, rồi lặp lại: \”Xin lỗi.\”

Trái tim Điền Chính Quốc đột nhiên mềm nhũn.

Y đang định lên tiếng, Thái Hanh nói tiếp: \”Cô vừa suy nghĩ rất lâu, ban đầu Cô đối xử với ngươi thật tệ.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.