[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình – 33 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình - 33

Mong mỏi mãi, cuối cùng cũng đến rằm tháng giêng, không khí náo nhiệt đầu năm mới vẫn kéo dài. Lụa đỏ trong cung chưa gỡ xuống, ngoài cung mọi người khua chiêng gõ trống, tụ tập kéo nhau ra phố đón Tết Nguyên tiêu.

Qua năm giờ tối, sắc trời chuyển đen, một thái giám nhỏ tuổi ở Dưỡng Tâm điện đi tới Chung Linh cung, trước tiên quỳ xuống hành lễ, sau đó đứng dậy truyền lời: \”Công tử, bệ hạ bảo ngài đổi quần áo thường dân rồi ra cửa Chu Tước, bệ hạ đang chờ trong xe ngựa.\”

Điền Chính Quốc khựng lại, đáp \”Được\”.

Tiểu thái giám bèn khom lưng, quay người rời đi.

Đúng là y phải đổi quần áo, bởi ở nước Thụy màu trắng mang ý nghĩa tang tóc, ngày lễ tết vui vẻ đông người, không nên quá gây chú ý.

Chẳng qua Điền Chính Quốc quên mất, chưa nói đến màu sắc quần áo, chỉ cần gương mặt của y đã đủ thu hút ánh nhìn rồi.

Điền Chính Quốc ngó một loạt quần áo lòe loẹt do nữ quan Ti lễ đưa tới, bối rối: \”Trường Thọ, ngươi thấy bộ nào giống trang phục thường dân hay mặc?\”

Trường Thọ: \”… Công tử, nô chẳng thấy có bộ nào giống cả.\”

Trường Sinh đứng bên cạnh nói: \”Công tử, trong hành lý chúng ta mang từ nước Sở tới có mấy bộ đấy.\”

\”Đúng rồi!\” TrườngThọ vỗ đầu: \”Ta quên mất. Công tử, đợi nô một chút.\”

Trường Thọ nhanh chóng mở cái hòm lớn ôm hết quần áo lên, Điền Chính Quốc quét mắt, chọn một bộ áo dài màu xanh lam rồi đi ra sau tấm bình phong thay đồ.

Lúc y bước ra, Trường Thọ tròn mắt há miệng.

Điền Chính Quốc xưa nay toàn mặc áo trắng, trong trẻo không nhiễm bụi trần. Nay đổi sang thân áo lam mới giống người phàm, tựa một ẩn sĩ tao nhã bước ra từ khu rừng trúc, dịu dàng như ngọc, khí khái như trúc.

\”Trông ngớ ngẩn chưa kìa?\” Điền Chính Quốc nhướn mày, nở nụ cười.

Trường Thọ hoàn hồn, lẩm bẩm: \”Công tử thật… đẹp.\”

\”Biết công tử nhà ngươi ưa nhìn rồi.\” Điền Chính Quốc trêu ghẹo: \”Khiến Trường Thọ nhà chúng ta ngắm mười năm vẫn chưa quen.\”

Trường Thọ đỏ mặt: \”Công tử đừng chê cười nô.\”

\”Được rồi, ta phải đi đây.\” Điền Chính Quốc nói: \”Không có người lại sốt ruột chờ.\”

Trường Thọ ngạc nhiên hỏi: \”Công tử không mang chúng ta theo ư?\”

Hắn và Trường Sinh là tùy tùng, trước kia khi Điền Chính Quốc ra ngoài, hai người đều đi cùng.

Điền Chính Quốc đáp: \”Không mang.\”

Y cũng chẳng cho họ một lý do, trực tiếp rời khỏi Chung Linh cung.

Trường Thọ đứng yên, trân trối nhìn Điền Chính Quốc đi mất, nửa ngày mới thở dài sườn sượt: \”Sao ta cứ cảm thấy như công tử vội vã tới nơi hẹn hò với tình lang ấy.\”

Trường Sinh lạnh mặt: \”Tình lang nào, công tử đi gặp Thụy vương.\”

Trong chớp mắt Trường Thọ lộ vẻ đau khổ: \”Phải rồi, là công tử đi gặp Diêm vương.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.