Điền Chính Quốc im lặng.
Người đang nằm trêи giường, thế mà bị cái nồi to từ trêи trời ụp xuống.
Vương thái y có lòng tốt giúp đỡ y, nếu khai ông ấy ra thì chẳng phúc hậu chút nào.
Nếu y nói \”Ngọc này trêи trời rớt xuống\” thì Thụy vương có tin không nhỉ?
Thái Hanh cũng trầm mặc.
Hắn cần thời gian để bình tĩnh.
Dĩ nhiên hắn đâu phải Liễu Hạ Huệ, người đẹp ngồi trong lòng mà tim không đập loạn. Vì tránh xúc phạm Điền Chính Quốc, hắn đã cố tình chuyển y tới Chung Linh cung, tự dằn vặt bản thân hàng đêm mất ngủ.
Kết quả là hắn không phát tiết được, Điền Chính Quốc cũng chẳng thỏa mãn.
Quả thực làm điều thừa.
\”Nếu Điền Lang cần…\” Đồng tử Thái Hanh co lại, hắn chậm rãi nói: \”Thì tìm Cô là được, đâu cần dùng tới thứ đồ chơi này?\”
Điền Chính Quốc hơi kinh ngạc.
Tìm Thụy vương ư?
Ý Thụy vương là sao?
Chẳng lẽ đùa thành thật à?
Điền Chính Quốc khẽ nói: \”Thần bị oan…\”
Rất oan uổng.
\”Oan?\” Thái Hanh liếc nhìn hộp gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo, trong mắt viết \”nhưng chứng cớ rõ rành rành đây mà\”.
Điền Chính Quốc khựng người, bỗng y hỏi: \”Có thể tìm ngài thật sao?\”
Thái Hanh: \”!!!\”
Vẻ mặt Điền Chính Quốc giãn ra, y lười biếng tựa vào đầu giường, cong môi cười nói: \”Vậy thần nằm đây rồi, ngài chỉ việc tới thôi.\”
Thái Hanh khϊế͙p͙ sợ: \”Ngươi… \”
\”Nhanh lên nào.\” Điền Chính Quốc thúc giục: \”Thần chờ không nổi.\”
\”Điền Chính Quốc, ngươi bình tĩnh đã.\”
\”Thần không thể bình tĩnh được.\” Giọng Điền Chính Quốc ngả ngớn: \”Thâm cung thực sự cô quạnh, thần muốn cùng ngài cá nước vui vầy, mây mưa trêи đỉnh Vu Sơn.\”
Thái Hanh: \”…\”
Hắn quẳng lại một câu dưỡng bệnh cho tốt rồi chạy trối chết.
Lúc ra tới cửa còn bị vấp.
Bàn về độ dày da mặt, mười Thái Hanh không bằng một Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc nhìn bóng lưng hoảng hốt vội vã rời đi của Thái Hanh, cười phá lên, ngã trái ngã phải, khóe mắt nhiễm nước.
Tô điểm thêm cho vẻ ngọc ngà.
Một hồi lâu sau y lẩm bẩm: \”Thái Hanh, so với chúng thì ngươi thú vị hơn nhiều.\”
Xét về độ mỏng da mặt, Điền Chính Quốc tưởng chuyện vừa rồi sẽ khiến Thụy vương tránh gặp y khá lâu. Không ngờ hắn rất tiến bộ, ban sáng vừa chạy trối chết, buổi tối đã ung dung tới.
Vô cùng đột ngột, không cho người thông báo trước.
Lúc đó Điền Chính Quốc đang ngồi trêи ghế thái phi uống trà hoa mai trắng, thấy Thụy vương bước vào điện nhưng lười đứng dậy chào, y từ tốn hớp một ngụm trà rồi mới hỏi: \”Sao bệ hạ lại đến đây?\”