[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình – 24 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Vkook/Taekook] – Long Mệnh Lưỡng Nhân Chi Tình - 24

Vương Thọ run rẩy, “Thêm củi đốt lửa, nấu gạo thành cơm được không?”

Điền Chính Quốc cả kinh, “Cái, cái gì nấu gạo thành cơm?” Đó không phải là cách nói ẩn dụ của chuyện kia hay sao…
_________________________________________

Sự thật chứng minh, Thụy vương còn chưa mất trí.

Điền Chính Quốc vừa dứt lời, cái trán đã bị gõ một cái.

Y lập tức che trán, nhìn Kim Thái Hanh, ánh mắt lộ vẻ bất mãn, “Sao ngài lại gõ ta?”

Đây là lần thứ hai rồi.

Hình phạt trẻ con như thế, ngay cả sư phụ còn chưa từng làm vậy với y, mà Thụy vương lại chơi tới hai lần.

Bộ y không biết sĩ diện à?

Kim Thái Hanh lành lạnh liếc y, “Nói năng bậy bạ lừa gạt Cô, không cắt lưỡi ngươi đã quá tốt rồi, ngươi nói xem có nên gõ không hả?”

Điền Chính Quốc thả tay xuống, “… Hừ.”

Lý Phúc Toàn nhìn hai người liếc mắt đưa tình, cảm thấy răng ê nhức nhối.

Bệ hạ thật sự dung túng công tử Chính Quốc trăm bề, ngay cả như vậy còn không tức giận.

Điền Chính Quốc khẽ thở dài, “Ngài làm chi mà cứ muốn cắt lưỡi thần? Lưỡi thần không còn thì làm sao mà hôn bệ hạ đây?”

Lý Phúc Toàn suýt nữa ho sù sụ một trận kinh thiên động địa, may mà nhịn được.

Này này này, công tử Chính Quốc quả thật là một người tài ba.

Hơi thở Kim Thái Hanh nín lại, trong đầu lập tức hiện ra cảnh thanh niên nghiêng người trong bồn tắm hôn hắn.

Cánh môi rất mềm.

Hương vị rất ngọt.

Dáng vẻ mềm nhũn trong lòng hắn càng đẹp mắt.

Thế nhưng…

“Ngươi hôm đó căn bản không hôn lưỡi.” Kim Thái Hanh trần thuật theo thực tế.

Điền Chính Quốc, “…”

Vẫn là Thụy vương trâu bò.

“Khụ khụ —— ừm.” Lý Phúc Toàn nhịn không được, dặng hắng mấy cái, thấy Kim Thái Hanh lạnh lùng liếc sang, nháy mắt khôi phục vẻ mặt nghiêm túc, tỏ vẻ hắn chẳng nghe được gì cả.

Kim Thái Hanh nhìn hắn, “Mang kiếm của Cô tới đây.”

Lý Phúc Toàn mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, sai người mang bội kiếm quen thuộc của Thụy vương dâng lên.

Kim Thái Hanh nắm kiếm, kéo tay Điền Chính Quốc, “Đi, Cô dẫn ngươi đi bắt cá.”

Ánh mắt Điền Chính Quốc rơi vào hai bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, chỉ khựng lại một thoáng, lập tức thu đường nhìn, bị Kim Thái Hanh kéo lên mặt băng.

Mặt hồ đóng một lớp băng thật dày, hai nam tử đứng trên đó cũng không có bất cứ dấu hiệu bị nứt nào. Mặt băng trơn trượt, vóc dáng Điền Chính Quốc lại nhìn thật sự yếu đuối, lúc này bị Kim Thái Hanh nắm thật chặt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.