“Ngươi tính toán tài tình, năng lực diễn rất giỏi, có phải đang nói dối hay không, Cô nhìn không ra. Thế nhưng, cung nữ có nói dối hay không, ngươi cũng cho rằng Cô nhìn không ra sao?”
_________________________________________
Trong Thang Tuyền Cung, Điền Chính Quốc ngâm mình trong nước ấm, mặt nước tràn lên trên ngực, mấp mé dưới xương quai xanh thâm thúy. Da trắng nõn nà, cổ đẹp như sâu gỗ (*), hấp dẫn tột cùng.
Trên mặt nước rải đầy cánh hồng mai, như nhuộm sắc son đỏ thẫm, vờn quanh người thanh niên, càng tôn lên dung mạo đẹp đẽ của y, tựa như hoa yêu.
Kim Thái Hanh hùng hổ đi vào xắn tay áo chuẩn bị hỏi tội, liền nhìn thấy một bức tranh như thế, bước chân nhất thời thả nhẹ.
Khí thế nháy mắt bay mất hơn phân nửa, xẹp xuống, chỉ còn dư hai ba phần lửa giận.
“Tất cả các ngươi lui ra.” Kim Thái Hanh không muốn cho người khác thấy dáng vẻ Điền Chính Quốc tắm rửa, mặc dù hơn nửa thân người Điền Chính Quốc đều chìm trong nước.
“Vâng.”
Đến khi cung nhân lui ra hết, trong Thang Tuyền Cung chỉ còn hai người bọn họ.
Điền Chính Quốc kinh ngạc nói, “Bệ hạ sao lại tới đây?”
“Cô không đến, thì còn không biết ngươi sau lưng muốn gài bẫy Cô thế nào nữa.” Kim Thái Hanh như cười như không.
Điền Chính Quốc bình tĩnh, “Lời này của bệ hạ có ý gì?”
Y nếu đã gài bẫy Châu Nguyệt, tất nhiên đã ngờ tới việc dưới tình thế cấp bách Châu Nguyệt sẽ khai ra y. Nhưng vậy thì sao? Chỉ cần y không thừa nhận, không ai có chứng cứ. Lời một phía từ cung nữ bò giường, ai tin mới là chuyện cười.
Kim Thái Hanh không ừ hử, đưa tay kéo vạt áo, cởi áo ngoài ném xuống đất, lại cởi giày, chỉ mặc một thân áo trong đi xuống nước.
Đầu ngón tay Điền Chính Quốc khẽ nhúc nhích, lặng lẽ cài lại vòng tay bạc trên cổ tay.
… Hiện tại y chẳng mặc cái gì cả. Vũ khí duy nhất trên người chính là châm bạc giấu trong vòng tay.
Kim Thái Hanh chậm rãi đi vào nước, một thân áo lót mỏng manh nháy mắt ướt đẫm, dính sát trên người, hiện ra đường nét cơ bắp mượt mà.
Hắn từng bước tới gần, mãi đến khi chỉ còn cách Điền Chính Quốc gang tấc, gần như ép người tựa lên thành hồ ngọc, mới dừng bước.
Thụy vương có một đôi mắt phượng rất đẹp. Đuôi mắt dài nhỏ, hơi nhếch lên, màu mắt rất sâu. Hiện tại chăm chú nhìn Điền Chính Quốc, khiến người ta có cảm giác “Ngươi là tất cả trong mắt hắn”.
Nhưng bị một người như vậy để mắt tới, cũng không phải chuyện tốt gì.
Kim Thái Hanh vẫn chưa nổi giận, khóe môi mỉm cười, giọng điệu mỉa mai.
“Cô nghe nói, Điền lang hầu hạ hàng đêm, thân thể chịu không nổi, mệt mỏi tới mức muốn nhờ tỳ nữ làm thay.”
Điền Chính Quốc, “…”
Điền Chính Quốc, “Tuyệt đối không có chuyện này.”
Kim Thái Hanh “Ồ” một tiếng, âm cuối nâng cao, “Ý của ngươi là, tỳ nữ bò giường đổ oan cho ngươi?”