Tuyên Văn đế vốn là vô cùng yêu thương hai người con trai, nhưng trong hai huynh đệ ruột thịt này Lục hoàng tử lại luôn không hợp với thái tử.
Lần này phái thái tử đi tuần, Lục hoàng tử lặng lẽ theo đuôi, Tuyên Văn đế nghĩ đây có thể là cơ hội để hai đứa con trai hồi phục quan hệ. Lại thêm bắt buộc nhi tử cưới nữ tử chưa gặp qua làm vợ, mà cảm thấy áy náy, cũng liền đối với chuyện Lục hoàng tử mang theo một ‘nam sủng’ đi xa nhà, vờ như không thấy. Thậm chí vào lúc đại thần nghi hoặc thượng tấu cũng giúp chu toàn một hai.
Hoàng đế tuy rằng có xếp thám tử ở bên người mấy đại thần, nhưng trong hậu viện lại không nhiều, nhất là mẹ con Cố Khanh thất sủng nhiều năm. Nếu không phải có chuyện này, phỏng chừng mẹ con hai người sớm đã bị quên đến góc.
Sau đó có Lục hoàng tử nhúng tay, hoàng đế giờ còn chưa biết mình hạ chỉ, Lục hoàng tử mười dặm hồng trang chính đại quang minh cưới về là nam tử, còn nam tử xinh đẹp.
Do đi xử lý tai nạn, nghi thức cũng đơn giản hơn, trên đường cũng chỉ là nghỉ ngơi ở trạm dịch liền tiếp tục xuất phát. Nhưng cho dù như thế, giao thông không tiện thêm số ngân lượng cần quản lý vẫn là tốn hơn nửa tháng mới đến.
Đoàn người Lục hoàng tử một đường du ngoạn, cũng chỉ mới đến có một hai ngày, ở lại một biệt viện của Lục hoàng tử ở Giang Chiết.
Đoàn người thái tử hai ngày sau tới, địa khu Giang Chiết mưa dầm không dứt, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà tình hình tai nạn lớn đến trước nay chưa từng có.
Cố Khanh khi vào cửa chỉ nhìn thấy Lục hoàng tử cầm chén rượu đứng ở cửa sổ thư phòng, nhìn mưa dầm kéo dài ngoài cửa sổ, vẻ mặt đen tối không rõ, trong không khí tràn ngập mùi rượu nhàn nhạt.
Nghe thấy tiếng, Lục hoàng tử xoay người gợi khóe miệng, “A Khanh đến đây.”
“Điện hạ” Cố Khanh khom người thỉnh an.
Lục hoàng tử đóng cửa sổ, đi đến bên người Cố Khanh, kéo hắn vào lòng, xúc cảm lạnh lẽo, bất giác mày nhăn lại, vội vàng gọi người thêm chút ấm lô.
“Điện hạ!” Cố Khanh vội vàng ngăn cản, “Bây giờ đang vào ngày hè, tuy mưa dầm liên miên lại còn chưa đến lúc dùng ấm lô.”
Lục hoàng tử mặt lộ vẻ không đồng ý, Cố Khanh tiếp tục nói “Điện hạ cũng biết, Cố Khanh khi còn bé rơi xuống nước bệnh nặng một trận, để lại thể hàn tật xấu, không có gì trở ngại.”
Lục hoàng tử thấy thiếu niên trong lòng ánh mắt trong veo kiên định, cũng không có nửa phần lừa gạt, đành phải đồng ý, ngược lại cho người rót nước ấm vào túi nhét vào trong lòng Cố Khanh, kéo hắn đến trước nhuyễn tháp liền lấy tư thế này ngồi trên tháp, ôm cả người hắn vào trong lòng dùng thảm mỏng bao lấy.
Hơi thở nóng rực bao quanh Cố Khanh, hơn nửa tháng nay hai người đều cùng ngủ cùng ăn, loại hành động thân mật này cũng không thiếu, hiện tại tuy rằng không đến mức mặt đỏ, vẫn là có vài phần xấu hổ.