Tuấn Lâm có chút khó hiểu, sao lại đi cùng?
– Từ từ đã, sao anh lại muốn đi cùng em?
Hạo Tường mở cửa xe cho Tuấn Lâm, cực kỳ bình thản nói:
– Anh đương nhiên không thể để em đi ăn, đi chơi cùng một Alpha khác rồi. Không phải đó là lẽ dĩ nhiên sao?
– Em đâu có bảo là sẽ đi ăn với một mình anh ấy đâu? Còn có người yêu của anh ấy nữa mà???
– Người yêu? Trương Chân Nguyên có người yêu rồi? -Hạo Tường bất ngờ, không nghĩ tới thanh niên từng cãi nhau với mình ở tiệm nước hoa để tranh giành Tuấn Lâm đã có người yêu rồi.
Tuấn Lâm gật đầu chắc nịch:
– Đúng vậy, người yêu của anh ấy là một Omega lặn, tính cách khá nhút nhát!
Mấy thông tin đó là từ mấy tin nhắn của Chân Nguyên hay khoe khoang cho cậu, Tuấn Lâm cũng cảm thấy khá là buồn cười. Thật ra ở trường nhiều lúc cậu cảm thấy Chân Nguyên khá là bảo vệ cậu khiến cậu rung rinh, rung rinh giống kiểu anh trai ấy (?) và tuyệt đối không phải kiểu cảm nắng kia kia đâu.
– Nhưng sao cậu ta lại bảo em đi ăn cùng cậu ta và Omega kia? -anh vẫn nhíu mày không hài lòng.
– Là ĂN MỪNG đó anh trai!!! Tiện thể thì ra mắt người yêu luôn mà, em cũng đâu muốn ăn cẩu lương nhà người ta đâu cơ chứ!
Và thế là ba mẹ Nghiêm đứng ở cửa nhà nhìn thấy hai đứa con đang đấu mắt với nhau, cái hành động quái gì vậy?
Bên Lưu Gia thì không khí vô cùng vui vẻ, Á Hiên cười cười nói nói suốt đường về nhà khiến cho tâm tình của ba người lớn cũng rất vui vẻ. Nhưng Diệu Văn có chút không hiểu, sao mà Á Hiên lại muốn đi sang đó du học đến như vậy, có ba mẹ ở trong xe nên anh cũng không tiện hỏi, vậy để tối nay qua hỏi riêng em ấy vậy!
Á Hiên thi thoảng sẽ lén nhìn sang Diệu Văn ngồi cạnh, thấy tâm tình anh tốt thì nụ cười của cậu còn ngọt ngào hơn. Nhưng Á Hiên không biết những hành động ấy đều đã được thu vào trong tầm mắt của Lưu phu nhân, bà nhìn thấy thì ánh mắt trở nên cực kì dịu dàng.
– Em có chuyện gì vui sao? -Lưu tổng liếc sang nhìn thấy ánh mắt vợ thì hỏi.
– Hừm, đúng là em đang rất vui! Em đột nhiên cảm thấy cuộc sống như thế này chẳng phải rất tốt sao?
Á Hiên nghe vậy trong đầu lại bị nhầm sang ý khác, cậu thu lại nụ cười băn khoăn hỏi:
– Mẹ không muốn con sang nước ngoài sao ạ? Nếu vậy con sẽ ở lại…
Lưu phu nhân vội vàng quay xuống xua xua tay:
– Không phải bé con, ý mẹ không phải là như vậy!
Diệu Văn bế Á Hiên để cậu ngồi lên đùi anh, một tay vòng qua eo để cậu không bị ngã một tay thì xoa xoa má cậu:
– Ý của mẹ là em cứ cười như vậy thì tốt biết bao!
– Anh đừng xoa xoa má em, mẹ bảo như vậy sẽ bị xệ xuống! -Á Hiên đỏ mặt cầm tay Diệu Văn bỏ xuống khỏi má mình.
Diệu Văn cũng không phản kháng mà dùng cả hai tay ôm lấy eo nhỏ của Á Hiên, cằm gác lên đỉnh đầu của cậu. Lưu phu nhân nhìn thấy cảnh này thì buồn cười: