Sáng sớm hôm sau, ba đứa trẻ vẫn giữ thói quen dậy rất sớm không thay đổi. Mơ mơ màng màng Á Hiên với Tuấn Lâm nhìn thấy Trình Hâm nằm bên cạnh thì tỉnh táo vui mừng.
– Trình ca! Anh không sao chứ?
– Anh không có bị thương gì đó chứ?
Nhìn khuôn mặt lo lắng của 2 đứa em thì nở một nụ cười thật tươi:
– Đã không sao rồi mà, hai đứa đừng lo!!
Nghe vậy thì hai đứa trẻ thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực tự trấn an. Trình Hâm xoa xoa hai má Á Hiên:
– Hiên nhi nhà chúng ta sinh nhật vui vẻ, mong Hiên nhi cả đời luôn luôn bình an, khỏe mạnh, sẽ hạnh phúc cả đời!!
Tuấn Lâm thì ôm Á Hiên:
– Hiên nhi phải luôn luôn vui vẻ, luôn luôn hạnh phúc, dù có ra sao anh vẫn sẽ bảo vệ cho em cả đời!
Á Hiên ánh mắt long lanh mỉm cười thật rạng rỡ:
– Cảm ơn hai người, dù có ra sao hai người vẫn là hai người quan trọng nhất của em, mãi không thay đổi!
Trình Hâm khẽ xoa xoa đầu Á Hiên, như có như không ngửi thấy mùi đào trong phòng:
– Hiên nhi, em đổi mùi tinh dầu trong phòng sao? Mùi đào thơm quá!!
Tuấn Lâm kéo mũi Trình Hâm một chút:
– Không phải đâu, là Hiên nhi phân hóa thành Omega xong có mùi đào thơm ngọt như thế đó!
Trình Hâm nghe xong thì mở to hai mắt hơi lắc lắc người Á Hiên:
– Thật hả, em có sao không? Có bị vấn đề gì không?
– Không có mà anh! Anh lắc nữa đầu em sẽ bay ra ngoài mất!
Cả ba đứa trẻ cười haha vui vẻ, chỉ cần ba người bình an ở bên nhau là được, không mưu cầu gì hơn!
Ba đứa trẻ nhanh chóng làm vệ sinh cá nhân sau đó lon ton chạy xuống nhà. Dù biết bây giờ chưa ai dậy đâu nhưng chơi loanh quanh ngoài sân vào buổi sáng rất thích, hơn nữa bây giờ là cuối tháng 3 không khí vẫn mát mẻ.
Tại bình thường ở nhà chỉ có cha là Alpha nhưng do đã có đối tượng kết đôi là mẹ – một Omega nên Trình Hâm hay Tuấn Lâm đều không phải sử dụng thiếp ức chế hoặc nước hoa mà cứ để tin tức tố thoải mái tràn ra. Còn Á Hiên mới phân hóa ngày hôm qua, thuốc ức chế tạm thời đã hết tác dụng nhưng vì nghĩ ở nhà chắc cũng cần sử dụng gì đâu. Lúc ra đến ngoài hành lang, có lẽ do ba đứa trẻ đang khá vui nên mùi tin tức tố cũng đậm hơn và phát tán rộng hơn khiến cho mùi tin tức tố phát tán vào đến hẳn phòng của ba thanh niên.
Do ngửi thấy mùi tin tức tố của ba đứa trẻ, bất tri bất giác cả ba cùng tỉnh giấc. Ba mặt ngơ ngơ nhìn nhau, ai cũng đầu bù tóc rối khác hẳn với hình tượng cao lãnh ở trường học. Gia Kỳ vớ cái điện thoại trên tủ đầu giường, nhìn thấy mới gần 7h sáng thì anh nằm vật ra kêu ai oán:
– Ôi cái mùi tin tức tố này!!!!
– Cách hẳn hai cánh cửa phòng mà vẫn ngửi thấy mùi sao? -Diệu Văn gãi gãi đầu.