[ Văn Hiên/文轩 ] _ Chuyển Ver _ Omega Nhỏ Là Tiểu Tinh Tinh Vô Song – Uống rượu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Văn Hiên/文轩 ] _ Chuyển Ver _ Omega Nhỏ Là Tiểu Tinh Tinh Vô Song - Uống rượu

Tô Hàm Ương một lòng nhào vào Lưu Diệu Văn, vẫn luôn cảm thấy dựa vào gia thế của mình, chắc chắn là lựa chọn O xứng nhất với Lưu Diệu Văn. Cô trăm triệu lần không nghĩ tới, cơ hội của mình cứ như vậy liền bị Lưu Hoàng Minh một câu phủ nhận.

Lưu Hoàng Minh là người nói một không nói hai, người nhà họ Tô cũng phải nể anh ta vài phần, vừa nói xong thì Tô Hàm Ương đã hết hồn, khóc lóc thảm thiết.

Lưu Hoàng Minh vẫn luôn nhìn Lăng Di, nhưng không thấy khuôn mặt tươi cười của cậu ấy, Lưu Hoàng Minh cảm thấy mình có thể lại làm loạn hơn rồi, tâm trạng liền không tốt, thấy Tô Hàm Ương khóc sướt mướt, phiền đến khó chịu, liền phái người đem vị đại tiểu thư này đưa về, cũng báo cho Tô gia trưởng bối biết chuyện tốt cô đã làm, nói thẳng chớ lại đánh chủ ý lên em trai anh lần nữa.

Trong khi anh giải quyết những vấn đề này, Lăng Di cũng đang giải quyết với Uông Ngôn.

Uông Ngôn mặc dù bị người khác xúi giục nhưng cậu ta thực sự đã lấy tiền, nói đúng ra thì cậu ta là một tên trộm, hơn nữa còn vu khống bạn cùng lớp của mình, phải bị trừng phạt, về mức độ trừng phạt, phạt nặng hay nhẹ thì Lăng Di còn phải suy nghĩ thêm nên đành cho Uông Ngôn về trước.

Lăn lộn cả buổi, không tới vài phút nữa là tan học, vừa lúc là giờ cơm, Lưu Hoàng Minh trong lòng lại ngo ngoe rục rịch, trên mặt thì vẫn cứ băng băng lãnh lãnh, Lưu Diệu Văn nhìn đến đau cả đầu.

Tống Á Hiên tính về luôn bỗng dừng lại, nhìn bầu không khí khác lạ trong văn phòng, đứng thẳng dậy nhìn Lưu Diệu Văn liếc mắt một cái.

Lưu Diệu Văn thấy cậu không có việc gì, liền nói: \”Cảm ơn Lăng lão sư tin tưởng em cùng Tống Á Hiên, giúp chúng em rửa sạch oan khuất, vừa hay tới giờ cơm, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm đi?\”

Lời này nói trúng phóc tâm tư của Lưu Hoàng Minh, Lưu Hoàng Minh vội tiến lên một bước, mặt lạnh trầm giọng mời: \”Đúng vậy, cảm ơn lão sư, là anh trai của Tiểu Văn cùng Hiên Hiên, tôi cũng muốn mời Lăng lão sư ăn bữa cơm.\”

Tống Á Hiên:……

Anh ấy trở thành anh trai của mình khi nào? Thụ sủng nhược kinh, Lưu đại ca cũng quá thân thiện rồi á!

Lăng Di cảm thấy Lưu Hoàng Minh đây là thấy Lưu Diệu Văn nói như vậy, không trâu bắt chó đi cày, không thể làm khác? Anh ta thật sự muốn mời mình ăn bữa cơm này à? Mặt mũi sao trông hằm hằm đen sì thế kia?

\”Khách khí, đây là điều tôi thân là chủ nhiệm lớp nên làm, cơm sẽ không ăn, cảm ơn thịnh tình của Lưu tiên sinh.\”

Lưu Hoàng Minh nhất thời cảm thấy rất thất vọng, anh vừa thành niên liền giúp đỡ cha mẹ xử lý sự vụ công ty, mãi cho đến khi tốt nghiệp đại học, cha mẹ trực tiếp bỏ xuống mọi thứ xách vali cùng nhau đi du lịch vòng quanh thế giới, anh một tay chăm em trai, một tay dựng sự nghiệp, sấm rền gió cuốn, ở thương giới oai phong một cõi, còn chưa từng bị thất vọng thế này.

Tống Á Hiên cảm thấy Lưu đại ca thực sự đáng thương ghê, ảnh chỉ muốn thu hút sự chú ý của Lăng lão sư, nhưng dường như lần nào cũng thất bại.

\”A, việc này thực sự phải cảm ơn Lăng lão sư, bằng không em liền bị tiếng oan, còn phải mất 7000 đồng, số tiền này đối với em mà nói thật sự rất quan trọng, Lăng lão sư nhất định phải cho chúng em cơ hội cảm tạ này, mình cùng nhau ăn một bữa cơm đi mà thầy!\”

Tống Á Hiên nhìn Lăng Di rất chân thành, Lưu Diệu Văn vừa thấy, cũng đi theo phụ họa, trong lòng Lưu Hoàng Minh mới ổn ổn một ít.

Nhìn thấy hai đứa học sinh của mình đều mong chờ, Lăng di cố gắng không để ý tới Lưu Hoàng Minh mặt liệt, liền đồng ý.

Lưu Hoàng Minh đưa mọi người đến một nhà hàng Pháp, Tống Á Hiên chưa bao giờ bước vào một nhà hàng như vậy trước đây, rất căng thẳng, lòng tự trọng của cậu sợ rằng mình không hiểu nghi thức ăn uống, tự làm cho bản thân trở nên ngốc nghếch.

Cũng may, Lưu Diệu Văn rất chiếu cố cậu.

Lưu Diệu Văn biết gia đình Tống Á Hiên không giàu có, tự nhiên cũng có thể suy xét đến điều này. Anh ngoài miệng cũng không oang oang dạy Tống Á Hiên nên như thế nào lấy đồ ăn, cái gì phải ăn trước, chỉ là ở mỗi một món, đều thực tự nhiên mà làm sẵn rồi mới đưa cho Tống Á Hiên.

Trong suốt quá trình, Tống Á Hiên rất thoải mái, ăn uống rất vui vẻ mà không hề tỏ ra rụt rè. Cậu phải thừa nhận rằng Lưu Diệu Văn thực sự rất tinh tế và ấm áp với mọi người.

Trái lại Lưuđại ca, toàn bộ quá trình đều trưng một khuôn mặt Diêm Vương, miệng không nói, nhưng ngẫu nhiên lại nhìn lén Lăng Di, liếc mắt một cái, đều là ánh mắt lãnh khốc vô tình.

Đôi khi Lăng Di ngẩng đầu nhìn đến, đều cảm thấy thật thô lỗ, anh thật không biết mình đã chọc giận Lưu Hoàng Minh ở điểm nào.

A này? Mà mục đích cái bữa cơm này là gì í nhỉ? Tống Á Hiên nhớ ra, nhìn lên đều là thấy khuôn mặt đáng sợ của Lưu đại ca xong liền tắt đài.

Vào cuối bữa tối, người phục vụ mang đến món tráng miệng và rượu tráng miệng. Tống Á Hiên nhìn thấy rượu, có chút ngốc, quay đầu nhìn Lưu Diệu Văn.

Lưu Diệu Văn thấp giọng giải thích: \”Loại rượu tráng miệng này độ không quá cao, hương vị rất ngọt, chocolate nhân rượu thường dùng chính là loại rượu này.\”

Tất nhiên Tống Á Hiên chưa bao giờ uống rượu, nhưng nghe thấy chocolate nhân rượu, lập tức hứng thú. Chính là chủ nhiệm lớp cũng ở đây, chờ lát nữa còn có tiết tự học buổi tối, không biết uống rượu có thể hay không bị lão sư mắng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.