[ Văn Hiên/文轩 ] _ Chuyển Ver _ Omega Nhỏ Là Tiểu Tinh Tinh Vô Song – Trả thù – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Văn Hiên/文轩 ] _ Chuyển Ver _ Omega Nhỏ Là Tiểu Tinh Tinh Vô Song - Trả thù

Lưu Diệu Văn đã gọi điện thông báo về chuyến thăm này trước hai ngày để đảm bảo rằng anh sẽ không làm phiền người khác khi đến.

Khi đến nhà cuối cùng, xe chuẩn bị chạy từ trên cầu đi vào, gia đình đã đợi sẵn ở cửa nhà, thấy xe chạy tới, liền chạy đến chào hỏi.

\”Lưu thiếu, vất vả ngài lại đi một chuyến!\”

Tống Á Hiên:……

Khoa trương như vậy? Nhà trước thái độ vẫn bình thường lắm, đến nhà này cậu còn cho rằng mình bỗng nhiên xuyên vào kịch tổng tài bá đạo Mary Sue cơ.

\”Bác gái, bác khách sáo rồi, đây là việc cháu nên làm. Tề Hàng gần đây không sao chứ?\”

\”Vẫn còn tốt, chỉ là thường thường vẫn cảm thấy yếu, hệ thống miễn dịch của nó không tốt lắm.\”

Tống Á Hiên nghe tên có chút quen thuộc, vừa xuống xe liền nhìn thấy Omega gầy yếu đứng ở đó như liễu yếu đào tơ.

\”Tống Á Hiên? Tại sao cậu lại ở trong xe Lưu thiếu?\”

Thật trùng hợp, là bạn học cấp 2, chẳng qua giao tình không sâu.

\”Tôi đi nhờ xe Lưu thiếu đến Thất Trung.\” Mạnh Phiên cười trả lời, rất phối hợp mà dùng hai chữ \”Lưu thiếu\”.

Lưu Diệu Văn:……

\”Oa, cậu và Lưu thiếu là bạn học?\” Tề Hàng tràn đầy ghen tị.

\”Vào trong nói chuyện đi, bên ngoài nóng quá.\” Mẹ Tề mời.

Lưu Diệu Văn lấy một số quà tặng và đồ dinh dưỡng trong thùng xe ra mang chúng vào nhà.

\”Ai da! Lưu thiếu ngài khách khí quá!\”

\”Không có gì, nếu thân thể không thoải mái cứ nói, có thể liên hệ với cháu, cháu phái người mang Tề Hàng đi làm kiểm tra toàn thân lại.\”

Tề Hàng nghe xong liền đỏ mặt, xấu hổ nói: \”Lưu thiếu, anh có thời gian đưa em đi kiểm tra không? Lần trước đại ca kia đưa em đến đó, em khá sợ.\”

Tống Á Hiên: …

Lưu Diệu Văn mỉm cười, \”Xin lỗi, Thất Trung việc học hơi bận rộn, tôi khả năng không có thời gian. Nếu cậu sợ, lần sau tôi sẽ an bài cho cậu một tỷ tỷ ôn nhu chút.\”

\”À … à, cảm ơn.\”

Phốc, Tống Á Hiên có điểm muốn cười, Lưu Diệu Văn chắc không nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Tề Hàng? Người ta nào muốn ôn nhu tỷ tỷ, chính là muốn anh đưa đi đấy anh giai ơi.

\”Haizzz! Con đấy, đứa nhỏ này quá không hiểu chuyện, Lưu thiếu nào có thời gian! Lưu thiếu nghỉ ngơi một lát rồi hẵng đi, bác đi bổ cho hai đứa trái dưa hấu nhé.\”

Mẹ Tề định cắt dưa hấu, Tề Hàng ngượng ngùng siết chặt tay, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Lưu Diệu Văn, dường như cậu ta có rất nhiều điều muốn nói với Lưu Diệu Văn, nhưng mỗi lần cậu ta muốn nói, nhìn đến bên cạnh còn có Tống Á Hiên lại nuốt nước bọt thu về.

\”Lưu thiếu chắc không biết, Tống Á Hiên và em là bạn học cấp 2. Chúng em ngồi bàn trước bàn sau. Em từng ghen tị với cậu ấy vì học lực xuất sắc, nhưng giờ em còn ghen tị vì cậu ấy là Beta nữa. Có thể tùy ý đi theo Lưu thiếu mà không cần lo lắng về tin tức tố thay đổi. \”

Tống Á Hiên: …

Cậu thực sự không thể nhìn ra trọng điểm của câu này là ý gì đấy.

Lưu Diệu Văn thờ ơ nói: \”Quả thực Beta khá tốt.\”

Tề Hàng: …

\”Đáng tiếc, Beta bình thường, khả năng sinh sản không tốt lắm.\”

Tống Á Hiên: …

Nhìn thấy khuôn mặt Tống Á Hiên không nói nên lời, Lưu Diệu Văn nở nụ cười, \”Omega cũng không phải công cụ sinh sản, cậu đừng nghĩ tới chính mình như vậy.\”

Tề Hàng: …

Sau khi ra khỏi Tề gia, Tống Á Hiên sắc mặt liền không quá tốt.

Lưu Diệu Văn cho rằng cậu là bị Tề Hàng nói nên tức giận rồi, kỳ thật Tống Á Hiên là đang nghĩ tới thân thế của chính mình.

Cậu chưa bao giờ cảm thấy Beta có cái gì không tốt, nhưng sự thật chính là, vì cậu là Beta cho nên mới bị vứt bỏ.

Lời nói của Tề Hàng cứ như shit đổ vào lòng cậu, tại sao một số Omega lại cảm thấy tự mãn vì \”lợi thế sinh nở\” của mình? Cứ nghĩ sinh nở tốt là một lợi thế nên họ có quyền lựa chọn hôn nhân với Alpha? Sau đó tự hào vì được kết hôn với một Alpha mạnh mẽ? Rồi tự hào vì sinh ra Alpha hoặc Omega?

Đây thực sự là một vòng lẳn quẩn kỳ quái, rõ ràng trước khi tách ra giới tính thứ hai, bọn họ đều là người độc lập, vậy tại sao lại có thể tự cho là mình ưu tú hơn người?

Nếu Tống Dĩnh không quá lưu luyến Alpha, có thể cho dù bị Triệu Côn Luân bỏ rơi, cậu không có cha, nhưng vẫn có thể có một gia đình hạnh phúc.

Trong trí nhớ của Tống Á Hiên sau khi cậu ba tuổi, căn bản không có Tống Dĩnh.

Thời gian đầu, bà ta giao cháu cho bà ngoại chăm sóc, chính mình tự đi làm. Sau đó, bà tìm được một Alpha khác, lập gia đình.

Người chú đó cũng đã ly hôn và mang theo đứa nhỏ, nhưng Tống Dĩnh không mang cậu theo, thậm chí không có nói cho người ta sự tồn tại của cậu. Tống Dĩnh nói với bà ngoại, bà muốn cùng người kia sinh một đứa con trước, đến lúc đó mới mang Tống Á Hiên về nuôi, có con rồi bà mới có tự tin.

Nếu không, bà ấy sợ lại bị bỏ rơi một lần nữa.

Sau nhiều năm như vậy, dường như bà vẫn luôn tích cực chuẩn bị cho việc mang thai, cho rằng mọi quá khứ đều có thể sửa chữa vẹn toàn, nhưng Tống Á Hiên không cần nữa.

\”Tiểu Beta cũng rất tốt, không bị tin tức tố ảnh hưởng, không có chuyện gì.\”

Thấy Tống Á Hiên giữ im lặng, Lưu Diệu Văn nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm.

\”Tất nhiên.\” Tống Á Hiên nhẹ nhàng ậm ừ.

Lưu Diệu Văn cười nhẹ, anh thực sự lo lắng quá rồi, quên mất rằng nhóc nói dối này rất mạnh mẽ, căn bản không cần người khác nói quá nhiều.

Tống Á Hiên vốn tưởng rằng chuyện không hay đụng phải Tề Hàng này chỉ là chuyện nhỏ, sẽ trôi qua nhanh chóng, không ngờ mấy ngày sau khi mở mạng di động lên thì nhận được thông báo kết bạn QQ của Tề Hàng.

Không biết cậu ta lấy được tài khoản QQ của cậu ở đâu.

[Tề Hàng: Tống Á Hiên chấp nhận đi, tôi có chuyện hỏi cậu một chút. 】

Tống Á Hiên không chấp nhận, chỉ trực tiếp trả lời: [QQ tôi không thêm bạn, cậu có chuyện gì? 】

[Tề Hàng: Chúng ta là bạn học cấp 2, cậu không cần xa lạ như vậy, chỉ là muốn hỏi một chút chuyện về Lưu thiếu thôi. 】

Tống Á Hiên: …

Coi cậu là cái loa sao? Sao không tự thêm Lưu Diệu Văn đi?

Lười để ý, Tống Á Hiên không chỉ không thêm bạn bè, thậm chí còn không thèm trả lời.

Tề Hàng đợi một hồi, liền gửi tiếp tin nhắn thêm bạn bè: [Tống Á Hiên, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, tác hợp cho tôi cùng Lưu thiếu một chút đi được không? 】

Tống Á Hiên: …

Cậu đang ăn trưa, dùng hộp giữ nhiệt do Lưu Diệu Văn đưa cho, tác dụng giữ nhiệt thật sự rất tốt, buổi sáng có thể đựng đầy thức ăn, đến trưa mở ra vẫn còn ấm. .

Bây giờ, cậu bỗng cảm thấy cơm hơi bị nghẹn, cái tình tiết chó má gì thế này.

Khi Lưu Diệu Văn trở về sau bữa trưa, Tống Á Hiên đem nội dung giao diện thêm bạn kia cho anh ta xem.

\”Lưu thiếu, em cho rằng người theo đuổi chính mình thì nên tự giải quyết, không cần liên lụy đến tiểu học bá O ngọt ngào vô tội nè? Em học tập rất bận, không có thời gian làm loại việc này đâu.\” Tống Á Hiên cười ngọt ngào.

Lưu Diệu Văn từ nụ cười ngọt ngào của cậu nhìn thấy bốn chữ tâm trạng không tốt to đùng.

\”Có lý lắm, nhưng tôi cũng vô tội mà. Tôi không có khiêu khích cậu ta. Không liên quan gì đến tôi luôn?\”

Tống Á Hiên bĩu môi, cất hộp cơm đi.

Lưu Diệu Văn thấy cậu không phục, chuẩn bị lấy lý phục người:\”Người ái mộ của cậu cũng coi tôi như cái gai trong mắt, cậu cũng nên giải quyết đi chứ?\”

Tống Á Hiên: …

\”À … này cùng em cũng chẳng liên quan gì cả…\”

Lưu Diệu Văn nhún vai, dang hai tay tỏ vẻ: Nhìn xem, như nhau thôi.

\”Bỏ đi!\” Tống Á Hiên đặt lại hộp cơm vào túi cách nhiệt, cầm điện thoại lên, chấp nhận kết bạn của Tề Hằng, rồi nhanh như chớp chặn luôn.

Thay vì bị người lạ làm phiền hết lần này đến lần khác, tốt hơn hết hãy trở thành bạn bè sau đó chặn họ hoàn toàn!

Nói xong, cậu liếc mắt nhìn Lưu Diệu Văn, nghiêng đầu cười, \”Vậy em tự mình giải quyết phiền toái. Nếu như cản trở đường tình duyên của anh, cũng đừng trách em.\”

Lưu Diệu Văn không phản đối, thậm chí còn giơ ngón tay cái lên.

\”Được rồi, chăm chỉ học tập.\” Tống Á Hiên hài lòng lấy sách bài tập ngoại khóa ra, thế giới yên lặng, tiếp tục chìm đắm trong các câu hỏi.

Giờ học thể dục, tự hoạt động.

Tống Á Hiên theo thói quen mang theo một cuốn sách bài tập. Cuối tháng 9 có cuộc thi giải toán cấp tỉnh, năm ngoái cậu lỡ đăng ký rồi năm nay phải tham gia.

Tiền thưởng cho giải nhất tỉnh rất hậu hĩnh, cậu cần tiền lắm.

Ở phía bên kia, Trương Chân Nguyên và Lưu Diệu Văn đang cùng nhau nói về tiệc sinh nhật.

Lưu Diệu Văn sinh nhật vào ngày 23 tháng 9, tức là thứ bảy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.