Jaehwan chỉ có vẻ to lớn trước mặt Jimin thế thôi, nhưng Namjoon khiến người khác cảm nhận được anh ấy quả thật là một người khổng lồ đúng nghĩa, khiến Jimin hiểu sâu sắc rằng người trước mặt này không phải là một alpha tầm thường, cậu cúi đầu, và gật. Không phải phục tùng, nhưng đó là cách một người lạ nên đối xử tôn trọng với tầng lớp này của đàn khác, và Jimin dĩ nhiên không để sự ương bướng của mình dẫn lối mà cư xử ngu ngốc.
Jungkook có thể cảm nhận cơ thể mình đang không thể đứng yên được, cần phải làm gì đó, vì mùi hoa kim ngân đã trở nên tàn úa đến mức con sói bên trong đang tru lên thảm thiết. Cậu cá là ai trong phòng này cũng đã ngửi thấy mùi kích động của mình cả rồi, bằng chứng là cái nhìn kì lạ của Yoongi và Jaehwan đang hướng về phía này. Nhưng Taehyung nắm lấy tay cậu trước khi Jungkook kịp làm bất cứ điều gì không thể cứu vãn, một cái nhìn cảnh cáo ánh lên trong mắt anh ấy.
Đừng, Taehyung ra hiệu. Cả hai người họ đều biết tình hình của Jungkook hiện giờ còn hơn cả việc phải bước trên một tầng băng cực kì mỏng-một bước đi sai lầm thôi và cậu sẽ thành kẻ phản bội ngay.
Jimin đứng cạnh bên giường Seungkwan và trong đôi mắt cậu ấy chỉ toàn là buồn thương đớn đau. Rồi hít một hơi sâu, Jimin đứng sững người lại. Đã có lệ trên đôi mắt người kia.
\”Sao rồi?\” Yoongi mở lời.
Gương mặt Jimin xoắn lại đau đớn, và cậu xoay người tìm Jungkook. Nước mắt trào ra, rơi xuống gò má hõm sâu của Jimin. Jungkook đã có thể thấy hàng ngàn mảnh tim vỡ của người kia ngay trước mắt mình.
\”Tôi xin lỗi,\” Jimin thì thầm, và dù lời nói ấy là hướng về Namjoon, ánh mắt cậu ấy vẫn xoáy vào Jungkook. \”Tôi rất xin lỗi.\”
Lần đầu tiên trong đời Jungkook ước gì mình đã không nhận thức mùi hoa kim ngân này.
\”Đó là đàn của tôi.\”
Tiếp theo sau đó là một không gian im lặng đến rợn người. Mắt Jimin vẫn chưa buông bỏ Jungkook, nhưng người kia lại không nhìn về cậu nữa. Jungkook đang đăm đăm nhìn xuống bộ ngực tan nát đầy máu của Seungkwan trên giường, drap trải giường màu trắng xung quanh cậu ấy đang nở toàn hoa máu.
\”Đàn của cậu, ý là…?\”
\”Đàn Park,\” Jimin đáp.\”Tôi từ đàn Park.\”
Dĩ nhiên rồi. Nếu không khí trước đó chỉ là căng thẳng, hiện giờ mọi chuyện đã tệ hơn gấp mười lần. Jungkook nhéo mạnh lên sống mũi mình và cơn buồn nôn đến choáng váng đang dâng lên trong bụng cậu. Phải rồi, trong tất cả các đàn dĩ nhiên Jimin phải từ đàn Park chứ.
Đàn sói rừng không va chạm với đàn sói núi nhiều lắm, nhưng hơn hai mươi năm về trước đã có một cuộc đụng độ xảy ra giữa hai bên, đàn Jungkook và đàn Park ở phương bắc. Jungkook không biết chi tiết chuyện gì đã xảy ra, nhưng có một tin đồn ngầm rằng thủ lĩnh đàn tiền nhiệm, ông nội của Namjoon, căm hận đàn Park vì một trong những đứa con của ông đã bị chính đàn ấy giết mất.
Tuy ngay cả thủ lĩnh đàn cũng không biết được liệu tin ấy là sai hay đúng, nhưng chẳng có ai đủ hứng thú để đào sâu sự thật. Việc đổ vấy tội lỗi cho ai dó khác thì dễ dàng hơn so với việc chẳng hiểu gì cả.