\”Đàn Lee! Nếu họ muốn chúng ta tuyên chiến với đàn Park, và rồi khi tất cả alpha và beta của đàn ta đều mải mê chiến đấu, họ sẽ tận dụng cơ hội ấy để phá nát làng chúng ta thì sao?\”
\”Jungkook,\” có một cảm giác sợ hãi không thể che giấu trong giọng Taehyung. \”Em đang đoán rằng đàn Lee và đàn Park đã có một thỏa thuận để hại chúng ta sao chứ?\”
\”Well, không-ý em là, em cũng không biết nữa. Nhưng anh không nghĩ là có khả năng ấy sao?\”
Đàn Lee chưa bao giờ có ý định hòa thuận với họ, và dĩ nhiên đàn Jungkook cũng không kém cạnh gì. Có gì đó khiến người ta rất khó chịu về việc có một đàn nữa ở sát ngay cạnh cổ, đặc biệt là khi đàn ấy chẳng phải dạng hiền lành thân thiện gì cả. Nhưng đàn Jungkook cũng kiểu ấy cả thôi, nếu thẳng thắn ra là vậy.
\”Nhưng hai đàn kia ghét nhau mà,\” Taehyung yếu ớt nói. \”Và làm sao họ có thể thỏa thuận được cái gì với đàn Park chứ? Sói rừng không lên núi, và chẳng phải là còn lãnh địa của hàng tá đàn khác phải đi qua nếu muốn tiếp cận với đàn Park hay sao chứ?\”
Chuyện là thế, theo như những gì Jungkook đã có lần nghe Jimin nói. Nhưng nếu đàn Jungkook đã từng có thời liên minh với đàn Park, thì lúc này đàn Lee cũng có thể lắm chứ.
\”Còn Jimin thì sao? Cậu ấy thì có liên quan gì đến việc này đâu?\” Taehyung nhỏ giọng nói, hệt như trái tim cậu ấy vừa vỡ nát, miễn cưỡng tin tưởng vào suy đoán của Jungkook, bởi vì nếu cậu đúng, tất cả bọn họ đều đang gặp nguy hiểm.
Giờ đang là mùa đông, mùa khắc nghiệt và khiến họ yếu đi nhiều nhất. Không thể nào họ có thể thắng được cùng lúc hai đàn liên thủ, đặc biệt là có một đàn trong số đó lại quen chinh chiến trên nền thời tiết giá lạnh. Và nếu Taehyung là người đúng, Jimin sẽ không còn nơi trú chân. Không, cậu ấy sẽ là sinh mệnh đầu tiên phải trả giá cho mọi chuyện.
Jungkook nghĩ đó mới chính là điều mà cậu và Taehyung sợ hãi nhất.
\”Anh ấy ở đây để khơi mào cuộc chiến,\” Jungkook lặng lẽ nói. \’Một lý do chính đáng để đàn Park tấn công chúng ta.\”
\”Jungkook, có nghĩa là họ đang bày mưu tính kế với chính người trong đàn của họ sao,\” Taehyung khóc nấc lên. \”Họ đã giết bà của Jimin, giết người trong chính đàn của mình, và để mặc Jimin chết dần mòn trong rừng lúc ấy. Sao họ lại làm thế chứ? Em tin đó là chủ ý của đàn Park sao?\”
Có đàn nào mà lại làm thế với chính người của mình không chứ?
\”Đúng vậy,\” Jungkook vẫn đồng tình, mặc dù cậu không muốn tin tưởng chút nào.
Cậu nhìn lên các bậc thang, mùi hoa kim ngân của Jimin vẫn còn nồng trong không khí, và nghĩ đến thái độ miễn cưỡng của Jimin mỗi khi nhắc đến chuyện phải về nhà. Jungkook nghĩ về nỗi ợ hãi và buồn bã trong đôi mắt hai màu ấy, một niềm khắc khoải gì đó mà Jimin luôn cố chôn giấu thật sâu, và cậu biết, tận sâu trong thâm tâm Jungkook biết, đàn Jimin hoàn toàn có thể làm thế.
\”Họ có thể làm thế.\”
\”Vậy càng không được cho Jimin đi. Jungkook, chúng ta không thể cư xử giống bọn họ được. Chúng ta không thể để mặc Jimin về đó và chết-\”