Đêm trước cơn bão luôn luôn yên bình, Jungkook luôn biết thế. Gần đây mọi chuyện đã quá tốt đẹp, quá yên tĩnh, và có lẽ cậu đã để bản thân mình được hưởng thụ quá nhiều, bởi vì Jungkook biết, cuối cùng thì mọi chuyện cũng sẽ vỡ tan theo cách tồi tệ nhất có thể mà thôi.
Jungkook đang lười biếng nhìn Taehyung và người kia chơi bài trong phòng của Jimin, thì nghe thấy tiếng động bên dưới. Nhanh chóng sau đó là một giọng ồm ồm và ít nhất là bốn alpha nếu tính theo những mùi Jungkook ngửi ra được.
Cả cơ thể cậu cứng đơ và Jimin, người kia đang ngồi giữa hai chân cậu với mái tóc nằm dưới cằm Jungkook, cũng mau chóng nép sát hơn nữa vào ngực cậu.
Cái ấm áp và thoải mái xung quanh họ lập tức biến mất. Mùi hoa kim ngân ngọt ngào của Jimin biến thành mùi của hoa tàn úa, mùi của sợ hãi và mùi dâu tươi mới của Taehyung cũng trở nên chua lòm, cậu ấy đang rất lo lắng.
\”Để em đi kiểm tra xem sao,\” Jungkook thì thầm sau khi chờ mãi mà chẳng ai lên trên này cả. Cậu nhẹ nhàng đẩy Jimin vào tay Taehyung và đứng dậy ra cửa. \”Hai người ở yên đây nhé.\”
Taehyung lo lắng, \”Jungkook, chờ đã-\”
Nhưng cậu đã đi rồi, chạy thẳng xuống và rơi ngay vào một cảnh hỗn loạn dưới này.
Có năm alpha đang ở cùng với Jiwoo, tất cả đều đang xúm xít quanh một cái giường trong góc. Jungkook nhận ra ngay Namjoon và Yoongi, sau đó là Jaehwan, chủ nhân của mấy vết sẹo trên vai Jungkook, và Jaebum. Tiếp theo, Jungkook nhìn thấy máu thấm đỏ trên quần áo mọi người, và mùi quen thuộc của kim loại phảng phất trong không khí.
Mùi đầu tiên mà Jungkook ngửi được trên thân thể Jimin.
\”Có chuyện gì vậy?\” Jungkook hỏi nhỏ, có chút hơi lo ngại việc mình làm cản trở.
Yoongi có vẻ là người duy nhất nghe thấy, vì không ai phản ứng gì cả, ngay cả Namjoon cũng không. Yoongi mím môi nhìn Jungkook, gương mặt nhăn lại, anh ấy có vẻ mệt mỏi và lo lắng, đôi mắt đảo liên hồi.
\”Có một cuộc tấn công.\”
Tim Jungkook như rơi xuống bụng, tay chân trở nên lạnh toát. Yoongi nhích người ra để Jungkook có thể thấy được người nằm trên giường, và cậu phải cố lắm mới không bật lên một tiếng gầm. Một alpha trong đàn cậu, thằng nhóc nhỏ hơn Jungkook rất nhiều, đang nằm trên đó với đầy máu là máu xung quanh. Cậu ấy không mặc áo, khung cảnh thật là rợn người-bất cứ ai tấn công cậu ta rõ là đang cố dùng móng vuốt móc hết nội tạng của thằng nhóc ra ngoài, và nỗ lực đó suýt nữa đã thành công.
Jungkook nhận ra đó là Seungkwan, alpha trẻ nhất đàn họ. Cậu ấy chỉ mới dậy thì ba tháng trước đây.
Mới vừa mười sáu tuổi.
Trong không khí thoảng mùi lạnh lùng của mùa đông và nó quen thuộc đến điếng người, Jungkook cảm thấy mình chẳng thể thở được nữa.
Jimin không thể nhìn thấy chuyện này được, cậu biết thế, mắt chằm chằm nhìn vào cái thân thể máu me bất động trên giường, và cũng không thể để những người này nhìn thấy anh ấy được.