\”Ấy, chuyện này, khỉ thật-em xin lỗi, em chỉ vừa biến dạng ngay khi anh thét lên và em đã không-quỷ thật, đã không nghĩ tới-\” Jungkook cứ lắp ba lắp bắp và tìm kiếm quần áo. Jimin nhắm chặt mắt lại cho đến khi tiếng loạt xoạt của áo quần dừng hẳn.
\”Không mặc áo hả?\” Đó là câu đầu tiên Jimin bật ra sau khi nhìn người kia.
\”Anh bảo mặc quần thôi mà.\” Một giây im lặng. \”Và chỉ mới một phút trước đây thôi anh có phàn nàn chút nào đâu-\”
\”Tôi sẽ tàn sát cậu đó.\”
Jungkook cười, nhưng cố giấu bằng một tiếng khịt mũi trước khi mặc áo vào. Jimin ghét thừa nhận, nhưng cậu biết giọng mình giờ ngọt hơn mía lùi, cái giận dữ và căng thẳng thường thấy đã biến mất dạng từ lâu. Jungkook có vẻ khá thoải mái với việc bị người ta nhìn khi trần như nhộng thì phải-à không, chỉ trần thôi, không như nhộng, có quần mà. Và còn chẳng thèm để ý gì cả đến việc có người cũng nửa trần như nhộng bám dính trên đùi mình nữa.
\”Này,\” Jungkook lại lên tiếng, cái vui vẻ trong giọng cậu ấy hoàn toàn biến mất. Jimin vẫn không nhìn lên, có lẽ chỉ là quá xấu hổ, nhưng Jungkook lại nghĩ ra những lý do khác cho cái im lặng bất thường này.
\”Giấc mơ của anh…có chuyện gì xảy ra vậy? Anh có vẻ hoảng loạn lắm-\”
Jimin đã không mong chờ đây lại là câu hỏi đầu tiên Jungkook cất lời, nhưng cậu cũng không ngạc nhiên. Cá là việc phải đánh thức một kẻ vừa la hét vừa hoảng loạn chẳng phải là một việc ngày nào cũng gặp cho lắm.
\”Không liên quan gì tới cậu.\”
\”Jimin, anh gọi tên em đó.\”
Oh không. Jimin co mình lại, mặc cho vết thương sau lưng đang gào lên đau đớn. Còn có thể xấu hổ hơn nữa không?
\”Nên, em khá là chắc đó chính xác là chuyện của em.\”
Nệm giường lún xuống và cơ thể ấm áp của Jungkook một lần nữa áp chặt vào Jimin. Làm như thể lúc này Jimin chưa đủ xấu hổ vậy, ấy thế mà cơ thể cậu lại tự vươn mình đến bên người kia và Jungkook, vốn luôn ngốc nghếch như thế, chẳng thèm cả việc đẩy Jimin rời xa khỏi mình. Đáng ra cậu ấy phải làm thế.
\”Có chuyện gì vậy Jimin?\” Jungkook hỏi lần nữa, và lần này nó không cho phép Jimin từ chối không đáp. Và còn tệ hơn, cơ thể omega ấy đã sẵn sàng đưa cổ mình cho người kia toàn quyền xử lý.
\”Tôi-tôi chỉ là-\”
Jungkook vỗ nhẹ ngón tay lên đôi gò má người kia, cậu đang nóng lòng muốn nghe câu trả lời, nhưng rồi Jimin chỉ phụng phịu một tiếng, anh ấy đang muốn làm hài lòng cậu. Làm bất cứ điều gì để khiến cơn bực tức này của alpha đối với mình không còn nữa.
\”Em chỉ muốn biết tại sao anh gọi tên em thôi,\” Jungkook nói, cậu đã chú ý đến nội tại bên trong đầy mâu thuẫn của omega này. \”Em chỉ muốn biết nó có phải là vì…\” Jungkook dài giọng, và nó khiến Jimin thấp thỏm không yên.
\”Bởi vì cái gì?\”
\”Bởi vì anh vẫn còn sợ em không?\”
Quả là một điều buồn cười khi một alpha lại lo lắng về những điều như thế, khi giờ đây Jimin đang nằm trong lòng cậu ấy, trên cùng một chiếc giường, và yếu đuối y như lúc vừa được sinh ra từ bụng mẹ.