Đời nào mình đồng ý chứ, là điều đầu tiên Seokjin nghĩ đến ngay sau khi Jiwoo ngừng nói. Không phải lại chuyện này nữa chứ. Anh lắc mạnh đầu với Jiwoo, nhưng bà lại hoàn toàn phớt lờ điều đó, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn về phía Jungkook.
\”Jimin cần con, Jungkook à.\”
Dĩ nhiên, Jungkook chẳng mất một khắc để đồng tình. Seokjin biết quá rõ nó còn hơn cả lòng tốt rất nhiều.
Nhưng anh không nỡ lòng nói với Jungkook như thế, không nỡ khiến nó phải rời xa Jimin. Không phải lúc cậu ta đang ở một trạng thái tồi tệ thế này, và Jungkook có lẽ là người duy nhất ở đây thật sự muốn giúp.
Như thể trong một kịch bản, Jimin bỗng nhiên thốt lên một tiếng rên rỉ, một tiếng đau lòng cứa thẳng vào tim tất cả mọi người. Jungkook lập tức phóng đến bên Jimin, xuýt xoa, và thì thầm an ủi gì đó, một giọng trầm trầm, nhẹ nhàng và dịu dàng mà chưa từng có ai được nghe. Có mùi của gỗ tuyết tùng, hoa nhài, mùi hoa kim ngân bảng lảng trong không khí.
Seokjin dằn xuống cảm giác phản đối và lo lắng trong ngực mình. Không còn gì anh có thể làm nữa rồi.
\”Taehyung à,\” anh gọi. \”Đi thôi em. Anh cảm thấy đói rồi, và cá là em cũng chưa ăn gì đúng không. Vậy thì đi thôi, đón mẹ em và đến nhà anh cùng dùng bữa tối nhé.\”
Thật sự là tốt nhất nếu cứ làm như Jiwoo bảo và rời đi. Jimin đang được chăm sóc tốt-Seokjin chỉ hi vọng rằng thằng nhóc em mình cũng có thể được như thế mà thôi.
\”Jin,\” Namjoon gọi tên anh khi họ ra đến ngoài, Seokjin chỉ chăm chăm kéo Taehyung đi càng xa càng tốt nhanh nhất có thể. Anh không còn đủ sức để tranh cãi với Namjoon vào lúc này nữa.
\”Seokjin, này. Làm ơn đi mà, nói chuyện với em một chút.\”
Namjoon vẫn cứ nài nỉ, và Seokjin biết rằng mình không thể cứ thế mà phớt lờ người kia. Con sói bên trong anh sẽ không đời nào đồng ý. Vì vậy, Seokjin để Taehyung đi trước và xoay người lại, mặt đối mặt với alpha đang buồn bã ấy. Anh ghét cái sự thật là mình đã bị buộc phải nhìn thấy cả Namjoon và Jungkook làm vẻ mặt này hôm nay, hai người mà Seokjin có thể dùng cả sinh mạng để bảo bọc một đời bình an.
\”Chúng ta có thể nói sau không? Anh phải chăm sóc cho Taehyung lúc này. Và em nên về trình báo với thủ lĩnh về những chuyện đã xảy ra đi chứ.\”
Namjoon nhăn mặt, cảm thấy áy náy khi nhìn thấy vẻ kiệt lực trên gương mặt Seokjin. \”Bà đã biết rồi, em đã nhờ Jaebum và Hoseok về báo cáo. Vẫn đang bàn xem sẽ làm gì tiếp theo nhưng em chỉ là…chỉ là muốn anh biết chắc rằng, dù có gì đi nữa thì em vẫn đi cùng anh.\”
\”Joonie, em đâu cần phải…\”
Namjoon chỉ nhẹ lắc đầu để cắt ngang lời anh nói, bàn tay đưa ra như muốn chạm vào anh. Và Seokjin đồng ý.
\”Em muốn anh biết, rằng em sẽ đứng về phía anh, Jin. Em sẽ chọn anh trên tất cả mọi người, tất cả mọi thứ khác.\”
Seokjin chỉ cười, cái ấm áp chảy dọc tận tim. Mọi thứ dường như bớt đau đớn hơn một chút.
\”Namjoon, anh biết mà. Giờ thì đừng có bám dính anh nữa, và đi làm việc đi.\” Seokjin vươn tay véo má người kia, cười thật tươi khi Namjoon làm mặt hề với mình.