Jiwoo thích thú nhìn cậu, và hoàn thành việc băng bó. Jimin được phép mặc lại áo và đột nhiên cậu nhận ra mùi của Taehyung trên đó. Omega ấy chắc chắn đã từng ở đây.
\”Sao thằng nhóc Jungkook phải làm tất cả những chuyện này hả?\” Jiwoo cười khẽ, lắc đầu. Jimin và Jungkook hẳn đã làm bà thích thú không ít, vì Jiwoo luôn có vẻ mặt này với hai người bọn họ.
Ngay khi Jiwoo nhích người ra khỏi Jimin, Jungkook đã nhảy phốc lên giường, và nép sát vào người cậu. Jimin chẳng thèm đẩy con sói kia ra nữa, cậu thích cái ấm áp từ cơ thể Jungkook chạm vào mình.
\”Well, nhóc ạ, con có bao giờ nghĩ đến việc Jungkook lo lắng cho con chưa?\”
Không, Jimin suýt thì bật thành tiếng, nhưng chính bản thân cậu cũng biết đó là một lời nói dối. Cậu cũng biết một sự thật rằng Jungkook lo lắng-lo lắng rất nhiều. Một trong những lý do cậu muốn giữ cho alpha ấy cách xa mình ít nhất một sải tay.
\”Con vẫn đang cố hiểu chuyện đó, ta thấy vậy,\” Jiwoo cười nhẹ. \”Cũng tốt thôi. Con cũng chẳng đi đâu được trong một thời gian tới, vì vết thương đã quay lại hệt như lúc đầu ta gặp con rồi.\”
Jimin, người đang định quay lại giấc ngủ, mở trừng mắt ra khi nghe đến những lời đó. \”Bà đang nghiêm túc về việc giữ tôi ở lại đây sao…?\”
\”Well, ta cũng chưa hoàn toàn chắc chắn. Thủ lĩnh đàn vẫn chưa nói gì về việc này, nhưng ta nghĩ rằng sẽ là một lời ưng thuận thôi, con sẽ ở lại đây, nhóc ạ. Ít nhất là cho đến thời điểm này.\”
Bà lại nhìn đến con sói kia và cười nhẹ, \”Ta đoán là Jungkook cũng chẳng chịu cho con đi đâu, ít nhất là đến khi vết thương hoàn toàn lành lặn. Vì vậy, cứ nghỉ ngơi đi, Jimin à, và làm ơn, làm gì đó để khiến sự lo lắng của Jungkook-của-chúng-ta giảm chút đi nhé.\”
Jimin chỉ gật gù, mắt nhắm chặt. Jiwoo đã cho cậu uống thứ thuốc gì đó khiến Jimin buồn ngủ, và cậu còn chẳng để ý xem bà ấy rời đi lúc nào nữa.
Cậu nhắm mắt nhưng chưa thể ngủ ngay, lắng nghe những tiếng động nhỏ quanh mình. Những cây nến cứ lách tách, một vài âm thanh xa xa từ bên ngoài căn phòng, bên ngoài căn nhà, nhưng không nhận ra chính xác đó là gì cả. Jungkook đang thở đều đều và chậm rãi, Jimin mở mắt.
Con sói cạnh bên cậu không hề chú ý đến Jimin, đầu nó xoay về phía cửa sổ. Tai nó đang vẫy, Jimin tự hỏi rằng chuyện gì đang diễn ra thế này. Trong khoảnh khắc này đây, thật khó để chia tách Jimin và Jungkook, giữa họ là một đống hỗn độn khó gọi tên.
Hay nói đúng hơn, Jimin là một đống hỗn độn đã kéo Jungkook xuống bùn cùng với mình.
Jimin lại một lần nữa tạo ra rắc rối, và mọi người quanh cậu chính là người phải trả giá.
Ý nghĩ ấy khiến bụng cậu quặn lại, nước mắt bắt đầu dâng đầy, cảm giác đột ngột muốn khóc thật to gần như khiến Jimin nghẹn thở. Jungkook ngay lập tức phát hiện sự đau đớn này, con sói ấy quay ngoắt đầu lại, đôi mắt vàng rực lo lắng tìm kiếm nơi Jimin đau.
Nếu Jungkook biết được đó chính là do cậu ấy-chính cậu ấy đang làm mọi việc trở nên khó khăn hơn với Jimin lúc này.