Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] – Chap 6: Three – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] - Chap 6: Three

Ngày sau đó nữa Jungkook mới có thể trở về y xá. Namjoon đã yêu cầu cậu tuần tra ngay sau khi rời khỏi lều của thủ lĩnh và khi vừa xong, cậu lại tình nguyện cùng đi săn với vài alpha khác. Đến cuối cùng thì cậu quá mệt mỏi để có thể lê chân mình đến y xá. Taehyung mà không ở gần kho thức ăn và phát hiện thấy cậu để kéo về thì Jungkook đã ngủ luôn tại đó rồi cũng nên.

 Đúng như dự đoán, Jiwoo không có ở y xá khi Jungkook đến và Jimin thì vẫn đang yên lặng may tấm chăn ở đúng nơi anh ấy vẫn thường ngồi lúc trước.

Jungkook dừng lại bên thềm cửa và thở dài, cậu không cách nào rời mắt khỏi Jimin được. Trái tim đập như muốn vỡ tung của cậu đột nhiên lại bình tĩnh lạ kì, chỉ với việc nhìn thấy người kia thế này, bất động giữa dòng đời trôi chảy ngoài cánh cửa này, và con sói bên trong Jungkook cũng mềm nhũn ra dưới mùi hoa kim ngân ngòn ngọt hòa quyện với thảo dược hăng hắc từ trong vương ra.

\”Trong bếp có thức ăn,\” Jimin là người mở lời trước, liếc vội lên nhìn mặt cậu, rồi thôi. Anh ấy nhăn mặt khi nhận ra vẻ mặt như người chết của Jungkook, nhưng dĩ nhiên là không nói gì thêm. \”Đi ăn mau đi.\”

Nếu là ngày nào khác thì Jungkook sẽ làm đúng như vậy-nguyên nhân chính là để không phải cãi nhau với người kia vì những chuyện nhỏ nhặt này-nhưng hôm nay cậu lại ngồi xuống cạnh bên anh ấy.

\”Chúng ta nói chuyện chút đi.\”

Câu nói đánh động sự tò mò nên Jimin quay ngay sang cậu, \”Nói về cái gì mới được?\”

\”Về chuyện gì sẽ xảy ra một khi anh đã lành lặn hẳn. Đàn của anh-\”

\”Như tôi đã nói, họ sẽ chẳng làm gì đâu-\”

\”Đàn của anh đang tìm kiếm anh kia kìa,\” Jungkook nói lớn hơn, cốt yếu nhấn mạnh từng từ một.

Hai người nhìn nhau, chẳng biết nói gì, Jimin đứng trân như phỗng, ngay cả hơi thở cũng không thoát ra được nữa. Rồi, anh ấy chớp mắt, màu xanh sẫm trong mắt hóa thành xanh rực rỡ mà Jungkook đã quá quen thuộc.

\”Cái gì kia?\” Jimin nghẹn thở hỏi, giọng cao vút vì ngạc nhiên, giận dữ, và thậm chí còn có chút sợ hãi nữa kia. \”Cậu có ý gì khi nói đàn của tôi đang tìm tôi cơ chứ? Chuyện này không-không bao giờ có thể xảy ra.\”

Jungkook nhướng một bên mày với Jimin. \”Sao lại không? Tôi không biết chính xác chuyện gì đang xảy ra với anh và đàn của anh, nhưng tất cả mọi người đều biết sẽ là mạo hiểm thế nào khi để một con sói đơn độc một mình lúc mùa đông đến thế này. Có lẽ đây là lúc họ nhận ra họ cần anh mà thôi.\”

Jimin trông có vẻ sắp cười phá lên. Hay là khóc.

\”Một trong những ca tuần tra sáng của chúng tôi đã phát hiện có mùi của những con sói núi ở vùng biên giới phía bắc. Anh nói dối tôi đúng không?\” Jungkook hỏi, muốn được nghe lời xác nhận thật lớn tiếng từ phía người kia.

\”Jimin, anh đã lừa dối tôi phải không?\”

\”Không có!\” Jimin gần như không để lỡ một giây nào để chối bỏ, Jungkook lùi người lại phía sau, khá hoảng vì âm lượng quá lớn của người kia. Jimin bình tĩnh lại, hạ giọng xuống, nhưng màu xanh rực rỡ trong mắt vẫn không giảm đi, rõ ràng là không bớt hoảng loạn chút nào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.