Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] – Chap 6: One – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] - Chap 6: One

Khi Yoongi đến vào buổi sáng hôm đó để đón cậu, chỉ với một cái nhìn vào gương mặt tối sầm của anh ấy, Jungkook đã biết mình đang gặp rắc rối.

\”Thủ lĩnh đàn muốn gặp em,\” anh ấy nói vắn tắt, ra dấu cho Jungkook đi theo mình. Không còn thời gian để phí phạm nữa.

Nói thật thì Jungkook không ngạc nhiên lắm. Cậu đã mong đợi một lệnh triệu tập thế này từ lâu. Thường thì thủ lĩnh đàn sẽ triệu tập sớm hơn, nhưng vì bà đang ốm nặng, Jiwoo và Namjoon sẽ không cho phép bất cứ ai hoặc bất cứ chuyện gì làm phiền đến bà nghỉ ngơi cả.

Bà ấy chắc đã khá hơn rồi, Jungkook mừng rỡ và nhanh chóng đứng dậy, Jimin nặng nề nhìn cậu. Anh ấy vẫn đang ngồi trên giường mình, cạnh Jungkook, đôi mắt hai màu đầy hoang mang và có lẽ còn có chút lo ngại. Cũng có thể đó là khinh thường chăng, nhưng Jungkook luôn thích nhìn vào mặt tích cực của mọi chuyện, đó là cách Taehyung luôn dạy cậu.

\”Tôi sẽ về sớm thôi,\” Jungkook nói với anh ấy, không hiểu sao mình cứ muốn an ủi người ta thế này nữa, nhưng cậu biết mình đang làm đúng, cái căng thẳng trên vai Jimin rũ xuống trông thấy. \”Tìm gì đó mà ăn khi tôi đi nhé.\”

Có vẻ mấy câu này làm Jimin khó chịu, và anh ấy hừ giọng, quay ngoắt đi khỏi Jungkook. \”Đừng có mà ra lệnh cho tôi làm này làm nọ, cún con.\”

Yoongi nhếch môi nhưng có vẻ anh ấy cũng ấn tượng không kém với vẻ thách thức trong lời Jimin, ngay cả Jungkook cũng phải phì cười.

\”Sao cũng được, lùn ạ.\”

Nụ cười trên môi Jimin thật sự chân thành, Jungkook nghĩ thế, khi anh ấy nhìn cậu trước khi cả hai ra khỏi cửa. Jimin thật nhỏ bé và ấm áp, được cái chăn dày phủ kín cả người, mái tóc vàng rực rối bù chưa chải, ánh mắt mềm mại và cái cứng rắn thông thường đã tan đi mất. Không khí toàn là mùi hoa kim ngân và lần đầu trong toàn bộ thời gian ở đây, có chút dư vị ấm áp nào đó lẫn vào.

Jimin thật sự có vẻ thuộc về nơi này, đến mức Jungkook gần như quên mất Jimin thuộc về một nơi khác, một đàn hoàn toàn khác nơi này.

Gần như quên mất.

\”Hai đứa thân thiết quá nhỉ,\” Yoongi nói khi họ đi xuyên qua làng, đến thẳng căn lều của thủ lĩnh.

\”Yeah, em nghĩ vậy…ý em là, em hy vọng vậy.\” Jungkook chỉ nhún vai, không chắc chuyện này có được xem là tiến triển không-mặc dù, ở thời điểm này, cậu chắc chắn những việc xảy ra giữa họ, ngoại trừ phần cậu mắng Jimin và Jimin mắng cậu ra, đều có thể gọi là tiến triển, theo một nghĩa nào đó.

\”Tốt đấy. Có lẽ cậu ta sẽ tình nguyện nói thật với đàn cậu ta rằng chúng ta vô tội, nếu như cậu ấy có một người bạn ở đây.\”

Những lời này khiến Jungkook nhăn mặt. Cậu còn chưa quyết định được sẽ nói với Namjoon và thủ lĩnh đàn như thế nào về khả năng Jimin không trở về đàn mình một khi họ thả anh ấy ra-chưa quyết định được có nên nói hết mọi chuyện hay không. Cậu sẽ phải làm gì bây giờ? Họ có thể sẽ không tin cậu vì làm gì có con sói nào còn tỉnh táo mà chấp nhận rời bỏ đàn mình đâu, đặc biệt là trong mùa đông như thế này.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.