Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] – Chap 5: Two – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] - Chap 5: Two

Jungkook ngỡ ngàng tỉnh dậy, cơ thể cậu nặng như đeo chì, nhưng trước khi có thể cử động, có một bàn tay đẩy mạnh lên ngực cậu, ấn Jungkook nằm nguyên tại chỗ.

\”Ngủ đi,\” một giọng mềm nhẹ và vì trạng thái chưa tỉnh hẳn, Jungkook không thể nhận ra đó là ai. Cậu chỉ thấy một bóng người mờ mờ và đoán rằng đó là Jiwoo.

Có gì đó mềm và ấm áp choàng lên người cậu, bàn tay ấy vẫn đặt trên ngực cậu cho đến khi Jungkook đã hoàn toàn nằm yên và nhắm mắt lại lần nữa. Thứ cuối cùng vẳng vào tai cậu là một giọng nói như có âm điệu bên trong, và mùi hoa kim ngân vương trên đầu lưỡi.

Khi cuối cùng cũng tỉnh hẳn, bình minh đã ló dạng và Jungkook cảm thấy khỏe hơn rất nhiều. Cậu có thể nhận ra mình vẫn còn thiếu ngủ, nhưng chắc chắn cậu sẽ trụ được qua ngày hôm nay, miễn là có thứ gì đó bỏ bụng trước khi đi tuần là được.

Đoán theo ánh nắng hiện giờ, Jungkook nghĩ mới khoảng sáu hoặc bảy giờ sáng, vì thế cậu vẫn còn một ít thời gian để tiêu pha, có lẽ nên đi tắm một chút mới được. Đến tận khi ngồi hẳn dậy, Jungkook mới nhận ra mình đang không ở nhà, cậu vẫn đang ở y xá, một tấm chăn dày đang rơi xuống khỏi người.

Không khí xung quanh toàn là mùi hoa kim ngân và mùi của thịt vừa chín tới, mùi thảo dược, có tiếng ồn nho nhỏ vọng tới từ căn bếp trong kia, Jungkook biết rằng mình không hề ở một mình. Cậu hy vọng đó là Jiwoo nhưng dĩ nhiên, biết quá rõ là không phải.

Ngáp dài một cái, cậu đứng dậy và vươn vai trước khi đi vào căn bếp thơm sực mùi thức ăn và tìm xem người đang ở trong đó là ai. Tốt nhất làm rõ mọi chuyện lúc này, khi cậu vừa mới tỉnh dậy và khỏe khoắn thế này, hơn là đợi tới cuối ngày lúc mệt mỏi và chán chường lần nữa.

Jimin không nói gì khi Jungkook tiến vào-anh ấy chỉ nhìn cậu, có vẻ có chút không biết nên đối xử thế nào, nhưng đã bớt xa lánh hơn trước nhiều lắm.

Jungkook dừng lại ngay cửa, ngượng ngùng tránh đường cho Jimin đi mỗi khi người kia tới lui trong bếp, đảo đống rau củ và thịt trong chảo khi tay vẫn đang liên tục cắt vài loại trái cây khô thành những mảnh nhỏ. Anh ấy di chuyển không một tiếng động, và chưa lúc nào nhìn Jungkook, nhưng ít nhất cậu biết mình đã được thừa nhận rồi, Jimin chẳng chạy đi đâu cả. Ít nhất thì là vậy.

Năm phút sau, một đĩa thức ăn nóng hổi được đặt trên bàn và Jimin cuối cùng cũng chịu cất lời với Jungkook.

\”Ăn đi.\”

Khi thấy Jungkook chẳng cử động gì hết, Jimin chỉ nhún vai và xoay người đi.

\”Không có độc đâu.\”

\”Tôi biết mà,\” Jungkook đáp ngay. \”Tôi có thể ngửi ra ngay nếu có.\”

\”Vậy còn không ăn đi?\”

Nghiêm túc đấy à? Jungkook vừa nghĩ vừa nhìn bóng lưng người kia. Anh đang nghiêm túc hỏi đấy hả? \”Anh không nghĩ có chút lạ nếu như anh là người nấu bữa sáng cho tôi, khi chỉ vừa mới mấy ngày trước anh sẽ giết tôi ngay mà không thèm chớp mắt lấy một cái à.\”

\”Jiwoo không có ở nhà, và tôi quen việc nấu cho hai người rồi. Bà ấy có lẽ cũng chẳng về sớm, vì thế cậu nên ăn phần của bà ấy đi để đừng lãng phí thức ăn.\” Jimin giải thích với một cái vẫy tay. \”Cứ xem như đây là một lời cảm ơn cũng được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.