Cuối cùng Jungkook cũng quyết định quay trở lại y xá vào cuối ngày hôm đó.
Jiwoo vẫn không xuất hiện, lần này Jimin vẫn lại một mình, anh ấy đang yên lặng may tấm chăn dày cạnh bên lò sưởi khi Jungkook bước vào nhà. Người kia không chào cậu bằng lời, chỉ ngẩng đầu lên và lờ đi câu \”chào\” bé xíu của Jungkook-việc này khiến Jungkook an lòng, thái độ này chính là thái độ quen thuộc của anh ấy.
Jungkook ăn bữa tối được đặt trong tủ trữ lạnh, ngồi cạnh lò sưởi-không quá gần mà cũng chẳng quá xa với người kia- và quan sát anh ấy đang làm việc trong tuyệt đối lặng im. Jimin không hề phàn nàn gì và Jungkook cũng không bắt chuyện. Trong yên lặng, cả hai đều thoải mái với nhau.
Ngày tiếp theo cũng thế. Jungkook đến, ăn và xem Jimin làm việc, ngủ lại ở y xá và tỉnh dậy, tiếp tục ăn bữa sáng được đặt sẵn trên bàn bếp.
Mọi thứ bắt đầu trở thành một quy trình với họ.
Jungkook chắc rằng Taehyung đã nói gì đó khiến Jimin cảm thấy có lỗi và cần làm những việc này cho cậu, nhưng anh ấy không bao giờ thừa nhận và Jungkook cũng không định dồn ép người kia quá. Nhưng nếu thật sự Taehyung chẳng nói gì cả, thì cậu vẫn có cảm giác rằng Jimin dường như đang muốn xin lỗi cậu.
Vì dạo này Seokjin càng ngày càng dành nhiều thời gian hơn với Namjoon, Jungkook có thể dành bao nhiêu thời gian ở y xá tùy thích, Jiwoo thì không lúc nào rời khỏi thủ lĩnh đàn được, Taehyung có đến chơi, nhưng hầu hết thời gian chỉ có họ ở cùng nhau, Jungkook và Jimin, ngồi trong một thứ lặng im mà cả hai đều sợ hãi phải phá vỡ.
Mỗi đêm khi chìm vào giấc ngủ, Jungkook luôn được dỗ dành bằng một giai điệu dịu dàng và mùi hoa kim ngân phảng phất. Cậu không thể chối bỏ sự thật rằng nó khiến mình ngủ ngon hơn-không thể tự lừa người dối mình rằng sự hiện diện của Jimin khiến mình bực mình nữa, giờ thì cậu đã quen với mùi hoa kim ngân đến mức thèm khát nó, và mong chờ mỗi đêm xuống để được ở cạnh bên người kia.
Jungkook cũng không còn chối bỏ được cảm giác mà con sói bên trong mình đang hướng về Jimin, nhưng cậu sẽ không làm theo lời nó bảo. Tốt hơn là không, vì chỉ có thế thì cậu mới không hoàn toàn để mình mất kiểm soát mà thôi. Mặc cho con sói nhiễu sự ấy đang cảm thấy bất cứ điều gì với omega của Jimin đi nữa, mối liên kết từ thuở hồng hoang mà chỉ có những bậc tiền nhân mới hiểu hết cũng mặc kệ, điều đó sẽ không bao giờ được đưa ra ánh sáng đâu.
Hai người đến từ hai thế giới khác nhau, và Jungkook sẽ vì mình trước tiên. Cậu sẽ không bao giờ bỏ rơi nhiệm vụ chỉ vì một omega nào đó vừa mới gặp, không cần biết Jimin xinh đẹp đến thế nào, mùi thơm ra sao, quyến rũ đến mức nào, Jungkook sẽ luôn đứng về phía đàn mình.
Một khi Jimin rời đi, mọi chuyện sẽ trở lại như trước, và Jungkook có thể- và chắc chắn sẽ phải- quên đi những gì hai người đang có với nhau đây.
\”Anh sẽ quay về núi chứ?\”
Đó là một tuần sau, cuối cùng thì Jungkook cũng phá vỡ cái im lặng giữa hai người, ánh mắt nhìn chằm chằm lên dáng người đang giãn cơ dưới sàn. Mặc dù dáng người khá nhỏ, nhưng cơ thể Jimin lại rắn chắc, khả năng hồi phục cũng ấn tượng không kém. Những dấu móng vuốt dài phủ kín cả lưng đã lành đủ tốt để Jungkook biết được rằng sớm thôi, có lẽ chỉ vài ngày nữa, Jimin sẽ có thể biến thành dạng sói mà không làm vết thương nứt toác ra như trước.