Lần tiếp theo Jungkook đến y xá, cậu đã được chào đón bằng cảnh Taehyung đang nắm lấy tay Jimin mà chơi đùa.
Jungkook biết bạn thân mình là người luôn thích ấy việc động chạm như thế, nhưng chẳng phải chỉ mới mấy ngày trước đây thôi Taehyung là người chẳng muốn chạm tới omega kia nhất sao. Và giờ thì nhìn đi, tay anh ấy đang ôm lấy cả người Jimin, mũi lần theo cổ người kia như đang đánh dấu mùi của mình lên đó.
Nhìn thấy chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm máu Jungkook sôi lên sùng sục.
Cậu không thích cách mà Taehyung thân cận với Jimin như thế, bởi vì Jimin là một kẻ ngoài đàn và thậm chí xem là kẻ thù của họ cũng chẳng sai-và cậu chẳng bao giờ thích nổi việc Jimin cứ để mặc Taehyung muốn làm gì thì làm với mình như thế. Jungkook đã gần như phải choảng nhau với Jimin chỉ để nhận được vài phản ứng của anh ta với mình, và thậm chí chỉ để biết được tên của người kia thôi cũng ngốn của cậu hết cả tháng.
Jungkook đoán chắc mấy việc làm thân kiểu này là đặc quyền của omega chăng. Cậu biết sự hiện diện của một alpha như mình có thể khiến Jimin e ngại phần nào, vì thế Taehyung với tính cách hòa đồng, thân thiện và vui vẻ của mình như thổi một luồng gió mới vào đây vậy. Đặc biệt khi Jimin phải ở trong y xá như thế này quá lâu rồi.
\”Ah, Kookie\”, Taehyung ngẩng đầu dậy, trên môi là một nụ cười thỏa mãn. \”Tham gia không? Mùi của Jimin thơm quá trời luôn ấy.\”
Taehyung bị Jimin đẩy mạnh một phát và Jungkook gần như gầm lên, cảm thấy thật sự khó chịu rồi đấy. Một ngày hôm nay của cậu đã đủ mệt mỏi với tuần tra và săn bắn, và không còn hơi sức đâu mà chịu sự trêu chọc của Taehyung hay phải cãi nhau với Jimin nữa.
Vì vài lý do gì đó, Jimin chỉ liếc nhìn cậu có một lần rồi đứng dậy và lên lầu. Jungkook chẳng biết mình nên cảm thấy bị xúc phạm hay nhẹ nhõm bởi chuyện này nữa- ít nhất cậu có thể hít thở dễ dàng hơn khi lúc này đây Jimin không còn ở quá gần mình nữa, nhưng cũng cùng lúc, có thứ gì đó thẳm sâu bên trong cậu mong đợi Jimin ít nhất cũng hãy thừa nhận mình, một chút cũng được.
\”Hmm\”, Taehyung ra vẻ hiểu biết từ nơi đang ngồi trên giường kia. \”Anh nghĩ em khiến Jimin căng thẳng, Jungkook ạ.\”
\”Oh vậy hả?\” Jungkook nhếch môi, đi thẳng vào bếp. Cậu cảm thấy mình có thể ngất luôn nếu không có thứ gì bỏ bụng.
Taehyung đi theo Jungkook, lười biếng ngồi xuống bàn khi Jungkook lục lọi trong chạn bát, cố tìm bất cứ thứ gì không phải thảo dược để lấp cái dạ dày đang rên rỉ của mình kia. \”Jimin đã làm thức ăn rồi, tụi anh để lại cho em một ít trong tủ giữ lạnh ấy.\” Taehyung lẩm bẩm và Jungkook không ngăn nổi mình quay lại tia cho người kia một ánh nhìn thắc mắc.
\”Đó là lời cảm ơn của cậu ấy dành cho em vì đã dành thời gian đưa Jimin đến mộ. Và nó không có độc đâu nếu em có thắc mắc, cả anh và Jiwoo đều đã ăn rồi, ngon lắm. Ngon-lắm.\”
\”Em có thắc mắc đâu,\” Jungkook lắp bắp và thật sự, cậu chưa từng nghĩ thế lần nào. Trong mắt Jungkook, người kia không phải là người có thể đầu độc người khác bất kể có khó chịu thế nào đi nữa.