Và tội lỗi. Cậu cảm thấy có lỗi khi đã khiến Jimin trở nên như thế.
Vì thế sau mười phút chờ đợi, Jungkook đứng dậy. Cậu nghe một tiếng sột soạt ngay lập tức, có lẽ Jimin vẫn đang chong chong theo dõi nhất cử nhất động của cậu, nhưng chuyện này không khiến Jungkook chùn bước, cậu tiến tới bên cạnh anh ấy.
Đôi mắt hai màu của Jimin mở to và lo sợ khi Jungkook nhìn anh ấy, cậu nhăn mặt khi nhận ra mình đã khiến người kia tự thu mình lại như thế nào. Lưng dán chặt vào tường, vết thương trên đó chắc chắn đã bị ép đến nứt ra mất rồi, hai đầu gối đưa lên ngực và hai tay vòng quanh nó, thu người lại như một hạt đậu nhỏ xíu, Jimin trông đúng chính xác cái vẻ mỏng manh ngày đầu tiên Jungkook gặp mặt.
Lòng cậu nặng nề và con sói trong ấy lại tiếp tục làm khó lẫn nhau.
\”Thôi nào,\” Jungkook nhẹ nhàng nói, quỳ xuống trước mặt Jimin để người kia thấy thiện chí của mình. Cậu cố dùng pheromones của mình khiến anh ấy bình tĩnh lại, hy vọng mùi của mình khiến lo sợ của người kia bay xa, nhưng vốn dĩ Jungkook không phải người trong đàn của Jimin, thậm chí là bạn cũng không phải-chuyện này có lẽ hoàn toàn bình thường nếu Jimin từ chối nhận lấy cái nỗ lực chẳng mấy khả quan này từ Jungkook.
Nhưng Jimin không làm thế. Chỉ là, chẳng phản ứng bất cứ điều gì cả.
Jungkook lại cố giải thích lần nữa. \”Anh không ngủ ở đây được đâu. Tôi có thể tránh xa anh ra nếu anh đồng ý về giường mình mà ngủ.\”
Jimin không trả lời bằng giọng nói, chỉ càng nhích người ra xa hơn nữa, và nhăn mày nhìn thẳng vào cậu, không còn tin tưởng.
Trời ạ, anh ta đúng là omega cứng đầu nhất mình từng gặp…nhưng được thôi, có lẽ là tôi xứng đáng bị đối xử như vậy, Jungkook không thể ngăn mình nghĩ thế, với một cái thở dài. Mặc cho bản năng tự nhiên luôn là người thống trị, Jungkook ghét nhất là cái thói giở giọng alpha với người khác, bởi vì chỉ có một kết quả khi điều đó được thực hiện mà thôi.
Sợ hãi.
Người duy nhất mà Jungkook muốn làm thế chỉ có kẻ thù của cậu. Và nghĩ cho kĩ thì, Jimin có phải đâu.
\”Tôi sẽ không để anh ngủ trong cái góc lạnh lẽo này đâu, vì Jiwoo và Taehyung sẽ giết tôi nết có chuyện gì làm vết thương anh tệ đi.\” Jungkook lắp bắp, rướn người tới bên Jimin. Người kia gầm gừ với cậu, vì anh ấy chẳng còn chỗ nào để né đi nữa, Jungkook chạm vào người anh ấy mà ngạc nhiên thay, chẳng có chút kháng cự quá đáng nào.
\”Được rồi,\” cậu kiên quyết nói, \”Đến đây nào, anh còn đau mà.\”
Dù cậu đã cố kéo Jimin về phía mình nhẹ nhàng hết mức có thể, Jungkook vẫn là mạnh tay quá đáng với người kia, Jimin ngã dúi vào ngực cậu, đau đớn rên lên một tiếng.
\”Xin lỗi nhé,\” Jungkook thì thầm, dưới cánh tay bỗng có một lực nắm vào, bàn tay Jimin đang cắm sâu móng vào da cậu. Không đến mức đau đớn, chỉ là hơi khó chịu, nên cậu quyết định lơ đi mấy lời phàn nàn của người kia mà bế bổng Jimin lên, tiến về giường anh ấy.
\”Nếu anh có thể tự đi thì tôi đã không bế anh làm gì rồi,\” Jungkook nói thẳng khi Jimin cứ mãi lầm bầm gì đó như thể mấy lời chửi thề trên vai cậu, hơi thở nóng ấm của người kia phả vào cổ cậu nhồn nhột. Cậu khác ngạc nhiên là Jimin không muốn đánh cậu, cũng không quẫy đạp lung tung, hay cắn cậu nữa, có lẽ là vì anh ấy đã quá mệt và sợ để làm những vận động mạnh thế này rồi chăng.