Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] – Chap 4: One – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

Until The Spring Comes Again, Until The Flowers Bloom Again – [Trans] - Chap 4: One

\”Em biết đấy,\” giọng Taehyung đột nhiên vang lên, khiến Jungkook giật mình tỉnh táo lại. \”Chạy hết cả đêm một mình như vậy chẳng phải là điều thông minh nhất đâu.\”

Jungkook nhìn lên từ đống lá đã đóng băng bên dưới mà cậu đang ngẩn ngơ nhìn chăm chăm từ nãy đến giờ, và thấy bóng Taehyung đang bị chiếu ngược dưới ánh nắng đầu tiên của ngày, lóa cả mắt. Đôi mắt nâu của anh ấy đang ánh lên vẻ đùa nghịch mà cậu đã quá quen thuộc từ bé đến nay, môi cong lên thành một nụ cười lười biếng.

\”Người ta có thể nói đó là do có ai-đó đã chọc vào điểm yếu của em rồi đấy.\”

\”Im đi, Taehyung,\” Jungkook rên lên, mắt ánh lên vàng rực như để cảnh báo Taehyung, nhưng dĩ nhiên người kia chẳng mảy may nao núng. Thay vào đó, anh ấy lại càng trêu hơn nữa, vì Taehyung biết Jungkook không nỡ chạm vào một sợi tóc của mình, nói gì đến mấy chuyện bạo lực mà những alpha khác thường làm kia.

\”Jiwoo có chút hoảng sợ khi anh đến thăm lúc nãy,\” người kia nói, cuối cùng cũng đứng lại cạnh bên cậu. \”Và con sói núi kia chẳng thấy đâu cả. Muốn giải thích cho anh xem chuyện gì đã xảy ra không?\”

\”Sao anh lại nghĩ em đã làm chuyện gì chứ?\”

Vẻ mặt tự mãn của Taehyung biến thành thứ gì đó dịu dàng hơn, mắt ánh lên màu của mặt trời ấm áp. \”Well, Jiwoo chẳng nói với anh điều gì nhưng anh quá hiểu em, Jungkook. Em chẳng bao giờ chạy trốn thế này nếu không có lý do-và giờ, anh chẳng trách gì em đâu. Anh chỉ tò mò liệu rằng đã có gì xảy ra với em và omega kia hay không, anh biết chắc chắn là có. Và anh muốn được nghe điều ấy từ em hơn bất cứ ai khác bàn tán sau lưng.\”

Jungkook im lặng một lúc, mắt vẫn chăm chú nhìn Taehyung. Cậu tin bạn mình, nhưng vẫn có thứ gì đó không thể hoàn toàn thả lỏng trong cậu. Và Jungkook không muốn làm phiền anh ấy bởi những suy nghĩ không đầu chẳng cuối của mình, những lo toan mà Taehyung chắc chắn sẽ xem như là của bản thân anh ấy-nhưng nhìn người kia thế này, Jungkook có thể nói không được sao?

\”Tụi em đã choảng nhau,\” cậu đơn giản nói, thở dài khi nhớ lại tối qua. \”Em nghĩ tụi em đều có chút nóng tính, và chuyện gì tới cũng phải tới, tụi em trút giận lên nhau thôi.\”

\”Nghe cũng đâu có tệ lắm,\” Taehyung có vẻ thật sự ngạc nhiên. \”Nếu xét theo cách em phản ứng mãnh liệt thế này ấy. Chắc chắn là chỉ có bấy nhiêu thôi hả?\”

Không, Jungkook nghĩ ngay lập tức. Họ cãi nhau không phải là thứ khiến cậu bận lòng-hay nói cách khác, đó là thứ khiến cậu ít bận lòng nhất.

Thứ Jungkook đang lo ngại, chính là khả năng ảnh hưởng của omega kia lên người mình. Và sức ảnh hưởng của chính mình lên bản thân cậu ấy.

\”Yeah\”, cậu vẫn nói thế với Taehyung, có hơi sợ hãi để phải lớn tiếng thừa nhận mọi thứ. Cậu chẳng muốn nhận ra nó dù chỉ là một chút.

Taehyung rõ ràng chẳng tin tưởng chút nào, đôi mắt nâu nhíu lại nghi ngại. Vì thế Jungkook nhanh miệng chêm thêm, \”Ý em là, cũng không phải chỉ có nhiêu đó, nhưng mấy chuyện còn lại là gì thì….em không giải thích được. Em còn không hiểu chính mình nữa là…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.